Truyện Binh Vương Thần Bí - Giang Khương (Truyện full) : chương 140 - ta cũng yêu ngươi (2)

Trang chủ
Ngôn Tình
Binh Vương Thần Bí - Giang Khương (Truyện full)
Chương 140 - Ta Cũng Yêu Ngươi (2)
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tuyên Tử Nguyệt ngây ngẩn sững sờ trợn tròn mắt, sau khi nhìn khuôn mặt tuấn tú phiếm hồng trước mặt một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, đẩy mạnh người nào đó đang choáng váng ra, sau đó hét lên một tiếng, bật dậy khỏi mặt đất.

Còn Giang Khương bị cô nàng đẩy ngã xuống đất lúc này cũng ngây ngẩn nhìn Tuyên Tử Nguyệt ở cách đó không xa, bỗng nhiên cảm thấy hình như miệng mình hơi đau. Sau khi giơ tay ra lau, hắn mới phát hiện không ngờ còn có vết máu.

- Cô… cô làm gì vậy.

Phát hiện môi mình lại bị cắn chảy máu, Giang Khương không khỏi buồn bực kêu lên.

- Tôi làm gì?

Tuyên Tử Nguyệt đứng ở bên đó, khuôn mặt vốn nổi giận lúc này lại biến thành sửng sốt, sau đó nhìn Giang Khương tức giận nói:

- Anh còn hỏi tôi làm gì!

Nhìn dáng vẻ nổi giận của Tuyên Tử Nguyệt, lúc này Giang Khương mới biết không ổn, vừa nãy không biết tại sao hắn lại hồ đồ, lập tức vội nói:

- Tôi đương nhiên hỏi cô rồi. Cô muốn đánh thì đánh, sao lại sờ loạn!

Giang Khương lập tức vẻ mặt ấm ức chỉ vào quần mình…

- Á?

Nhìn dáng vẻ bị ức hiếp của Giang Khương, lại nhìn nơi hắn chỉ vào, Tuyên Tử Nguyệt lập tức đỏ bừng mặt. Tay trái cô nàng còn đang túm túm như vẫn đang cảm nhận cảm giác vừa nãy có phải là thật không. Cùng với động tác này của tay trái Tuyên Tử Nguyệt, sắc mặt hai người cùng đỏ lên, rất rõ ràng Tuyên Tử Nguyệt đang xác nhận cái gì, còn Giang Khương lúc này hình như cũng cảm thấy cả người đều nóng lên…

Hai người cứ thế tôi nhìn anh, anh nhìn tôi.

Cuối cùng vẫn là Giang Khương mặt dày hơn, cảm thấy cứ tiếp tục thế này cũng không phải cách. Sau khi ho khan hai tiếng, hắn cười khan nói:

- Cái đó… cái đó… rốt cuộc vừa nãy cô muốn hỏi gì?

- Cái đó à…

Tuyên Tử Nguyệt chớp chớp mắt, vẻ đỏ bừng trên mặt dần biến mất, sau đó mới hắng giọng nói:

- Tôi à, tôi muốn anh cái đó rốt cuộc, cái đó…

Tuyên Tử Nguyệt rối rắm một lúc vẫn không nhớ mình định hỏi gì, đến cuối cùng mới nhớ ra, sau đó đột nhiên ném ra một câu:

- Sao anh lại biết nội khí?

- Nội khí? Sao cô lại biết?

Trong lòng Giang Khương giật mình, chớp mắt nhìn nhìn Tuyên Tử Nguyệt, mới chắc chắn cô nàng này không phải đang lừa mình. Sau khi trầm mặc một lát, hắn nói:

- Tôi học được rồi!

- Học được rồi?

Tuyên Tử Nguyệt ngẩn người, sau đó trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc nghi ngờ nói:

- Anh học ai? Mới có vài ngày.

Giang Khương nhún vai, lắc đầu cười nói:

- Chuyện này thật khó nói, nhưng tôi có thể trả lời cô là tôi thật sự học được rồi!

- Thật sự học được rồi? Anh học mấy ngày rồi? Sao đã có thế có nội khí rồi?

Tuyên Tử Nguyệt yên lặng nhìn Giang Khương tiếp tục nghi ngờ hỏi.

- Chuyện này tôi cũng không biết, hơn nữa cũng không tiện nói…

Giang Khương mỉm cười nhìn Tuyên Tử Nguyệt nói:

- Tôi không muốn lừa cô nên không thể trả lời!

Nhìn dáng vẻ mỉm cười của Giang Khương, Tuyên Tử Nguyệt ngẩn ngơ, sau đó cũng cười, thở dài nói:

- Được rồi… Anh không nói thì thôi!

- Nhưng anh cũng thật may mắn…

Tuyên Tử Nguyệt yên lặng nhìn Giang Khương, trong đôi mắt to như nước mùa thu tràn ngập sự kinh ngạc hâm mộ nói:

- Bây giờ người bình thường muốn học được phương pháp tu luyện nội khí thật sự là chuyện cực kỳ khó. Không ngờ mấy ngày trước anh còn không biết gì về nội khí mà chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã học được cách tu luyện, hơn nữa nhanh như vậy đã có nội khí…

Dứt lời, Tuyên Tử Nguyệt đi tới, nhìn Giang Khương cười nói:

- Bây giờ đối mặt với anh tôi có cảm giác người được gọi là thế hệ tinh anh như chúng tôi đều cảm thấy vô cùng xấu hổ…

Nhìn vẻ mặt khó có thể tiếp nhận của Tuyên Tử Nguyệt, Giang Khương nhún nhún vai, sau đó nhấc gùi thuốc dưới đất lên, đeo lên lưng, sau đó cười nói:

- Được rồi. Cô muốn xấu hổ thì lát nữa hãy xấu hổ… Chúng ta phải đi thôi, nếu không e là hôm nay lại không hoàn thành nhiệm vụ đâu!

Nhìn Giang Khương lưng đeo gùi thuốc, không quay đầu đi về phía trước, Tuyên Tử Nguyệt cũng vội đi theo. Bây giờ cô nàng mới cảm thấy tiểu tử trước mặt này thật sự khiến người ta càng ngày càng nhìn không thấu.

Tuyên Tử Nguyệt Tuyên đại tiểu thư đi theo Giang Khương lượn tới lượn lui trong núi, nhưng ở Vân Giang cách đó hơn trăm km, một người trung niên khuôn mặt tuấn lãng lúc này đang ngồi trong một gian phòng của khách sạn lớn Hoa Thiên Vân Giang, bất đắc dĩ nhìn điện thoại di động trong tay. Lúc này trong điện thoại đang truyền đến tiếng nhắc nhở của hệ thống: “Xin lỗi, số điện thoại quý khách gọi tạm thời không thể liên lạc được”.

- Rốt cuộc con bé này chạy đi đâu vậy?

Người trung niên ngẩng đầu cười khổ nhìn hai cha con ngồi ở ghế sô pha đối diện, nói:

- Nhạc Minh, cháu gọi xem thế nào?

- Chú Lãng, cháu đã gọi rất nhiều lần rồi nhưng đều không liên lạc được.

Tề Nhạc Minh vẫn mặc một bộ âu phục bất đắc dĩ nói:

- Cháu cũng hỏi bạn học của cô ấy rồi nhưng họ đều không biết cô ấy đi đâu…

- Oh?

Nghe thấy Tề Nhạc Minh nói vậy, người được gọi là chú Lãng này cau mày nói:

- Nha đầu này rốt cuộc là thế nào vậy, chẳng lẽ không sợ ta lo lắng sao? Rõ ràng đã nói trước với nó là hôm nay ta đến…

- Thôi bỏ đi, bỏ đi… Anh Lãng, chắc Tử nguyệt đi đâu đó chơi rồi… Đợi con bé về thì sẽ tự đến tìm chúng ta!

Một người trung niên gầy gầy khác rất có uy thế ngồi bên cạnh Tề Nhạc Minh lúc này cười nói.

- Uh… cũng đành vậy…

Người trung niên tên Tuyên Lãng này cũng đành cười gật đầu, sau đó nhìn người trung niên gầy gầy kia nói:

- Tề Năng, lần này Tiền gia chịu thiệt như vậy, xem ra tạm thời sẽ không có bất cứ hành động gì nữa!

- Đương nhiên.

Tiền gia lần này vốn đã vô lý, lại còn dám xuống tay với Tử Nguyệt, thật đúng là không biết sống chết… Lần này người khác cũng không còn gì để nói.

Tề Năng lúc này cũng cười nói.

Tuyên Lãng trầm giọng nói:

- Lần này mặc kệ thế nào đi nữa, chúng ta nên bàn bạc thì vẫn phải bàn bạc, bắt Tiền gia y phun ra vài thứ, nếu không Tử Nguyệt nhà tôi chịu thiệt à!

- Đúng đúng, anh Tuyên Lãng yên tâm, dù gì Tử Nguyệt cũng là con dâu tương lai của tôi, chuyện lần này cũng là khiêu khích Tề gia chúng tôi. Tề gia chúng tôi đương nhiên sẽ không đứng ngoài cuộc…

Hia người ở đây bàn bạc, Tề Nhạc Minh ở bên cạnh lại không yên lòng. Trong lòng anh ta biết rõ người nhà đều tưởng quan hệ giữa anh ta và Tuyên Tử Nguyệt không tồi nhưng chỉ có anh ta biết Tuyên Tử Nguyệt ngoài cho anh ta chút mặt mũi trước mặt người nhà ra, bình thường chẳng thèm đoái hoài gì đến anh ta. Lần này không liên hệ được với Tuyên Tử Nguyệt, rõ ràng là cô nàng đang trốn anh ta, chỉ không biết cô nàng lại chạy đi đâu rồi…

Bên này mọi người đều đang tìm tung tích của Tuyên Tử Nguyệt, nhưng cũng có người đang tìm xem Giang Khương ở đâu.

- Thế nào? Tìm được chưa, rốt cuộc tên họ Giang này chạy đi đâu rồi?

Một người đàn ông trung niên mặc thường phục, đeo kính mắt ngồi trong một phòng bao của quán trà, trầm giọng hỏi một người trẻ tuổi mặc cảnh phục.

- Cục trưởng Triệu, tôi đã cho người đi hỏi thăm rồi, tên họ Giang này về quê Lưu Hà rồi… Tôi định đợi hắn về rồi cho người…

Người trẻ tuổi vẻ mặt tươi cười nói.

- Về quê rồi?

Cục trưởng Triệu này tinh thần phấn chấn hẳn lên, nhìn người trẻ tuổi trầm giọng nói:

- Hắn về quê thì chẳng phải đúng lúc sao, mau phái người đến Lưu Hà, ở Lưu Hà làm cho xong chuyện này đi. Nếu về Vân Giang, ở địa bàn của Hà Tây sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn!

- Vâng, Cục trưởng Triệu nói phải, sao tôi lại không nghĩ ra chứ!

Người trẻ tuổi vẻ mặt hối hận, sau đó vội nói:

- Được, bây giờ tôi sắp xếp người đến Lưu Hà ngay đây!

- Ừm… Động tác lưu loát chút, nhất định phải bắt hắn viết phần tài liệu này, để hắn làm chứng cho chúng ta, hiểu không…

Cục trưởng Triệu nâng chén trà lên khẽ nhấp một ngụm, liếc nhìn người cảnh sát trẻ tuổi, trầm giọng nói.

Người cảnh sát trẻ tuổi vội đứng thẳng người giơ tay kính lễ nói:

- Xin Cục trưởng Triệu yên tâm, tôi nhất định sẽ dặn dò bọn họ cẩn thận, sẽ không có vấn đề gì đâu ạ!

- Được rồi, đi đi, Tiểu Lý. Nếu chuyện này thành thì tôi sang bên kia xong lúc nào cũng có thể điều cậu về, cho cậu làm đội trưởng!

Nghĩ đến đây, trong lòng Cục trưởng Lý lại có chút cảm khái. Hôm đó may mà thằng con không nên thân của y gặp Giang Khương, nếu là người khác, để tên tiểu súc sinh này bắn súng thì không chỉ y không giữ được vị trí này mà chưa biết chừng con trai y sẽ bị phán ngồi tù mười lăm năm đến vô thời hạn. Nếu nghiêm trọng hơn nữa, gây ra chuyện lớn thì có khả năng người còn không giữ được.

Danh Sách Chương:

Truyện chữ tổng hợp website đọc truyên chữ online hàng đầu hiện nay. Tổng hợp các bộ truyện chữ tiên hiệp, huyền ảo, tận thế, đô thị, ngôn tình hay nhất được nhiều đọc giả bầu chọn
Các bạn đang theo dõi bộ truyện

Binh Vương Thần Bí - Giang Khương (Truyện full)

được convert và dịch mới nhất. Đây là một trong những bộ truyện chữ thuộc thể loại Ngôn Tình    hay nhất hiện nay. Bộ truyện được sáng tác bởi bàn tay tài hoa của tác giả Lâm Tiếu không phải cô nương.
Bạn có thể đọc truyện Binh Vương Thần Bí - Giang Khương (Truyện full) Chương 140 - Ta Cũng Yêu Ngươi (2) được cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các chap mới nhất của truyện Binh Vương Thần Bí - Giang Khương (Truyện full) sẽ lên tục được update trong thời gian sắp tới. Hãy theo dõi website đọc truyện online TruyenchuTH ngay để đừng bỏ lỡ những bộ truyện chữ hay nhé.
Tại sao bạn lại nên chọn TruyenChuTH để theo dõi những bộ truyện chữ mới nhất? TruyenChuTH luôn cập nhật những bộ truyện chữ hay và mới nhất dựa theo bảng xếp hạng truyện tại Trung Quốc. Đôi lúc đọc truyện, những quảng cáo hiện lên khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nhưng đừng lo vì điều đó, vì tại TruyenChuTH, những quảng cáo luôn được hiển thị có khoa học. Sẽ không khiến các bạn cảm thấy bực mình hay khó chịu. TruyenChuTH còn có một đội ngũ quản trị viên giàu kinh nghiệm. Luôn đảm bảo tốc độ load truyện được nhanh chóng, giúp cho các độc giả coi truyện không bị giật hay load chậm. Còn chờ gì nữa hãy theo lưu ngay địa chỉ website TruyenChuTH của chúng tôi vào bookmark của bạn ngay để có thể theo dõi những bộ truyện chữ hay và mới nhất. Chúc các bạn có những phút giây giải trí vui vẻ.
Close