Ngoại khoa chính là sở trường của Giang Khương, ngay cả Hồ lão cũng không biết rõ.
Hồ lão nhìn bệnh nhân của Giang Khương, dường như là bị vấn đề về xương cốt, nhưng cũng không lo lắng lắm. Dù sao ông cũng đã từng nhìn thấy Giang Khương xử lý vết thương cho người bệnh, hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì nhiều. Ít nhất ông cho rằng sẽ không xui xẻo hơn so với người khác.
Vị y sư trung niên nhịn không được tiến đến gần để nhìn:
- Sai khớp tái phát, cần cố định lại vị trí cũ.
Chữ viết không nhiều, cũng không giống một đáp án, nhưng là một bác sĩ xương khớp lâu năm, vị y sư trung niên nhìn qua là hiểu ngay.
Lập tức quay sang nhìn Giang Khương, mỉm cười:
- Được rồi, cậu tạm thời tránh sang một bên, chuẩn bị lượt tiếp theo.
Nghe xong, Giang Khương gật đầu rồi bước đến khu chờ bên cạnh.
Còn vị y sư trung niên cũng bắt đầu gọi:
- Tiếp theo, 3A.
Thấy vị y sư trung niên chỉ trong mấy phút ngắn ngủi đã gọi người tiếp theo, mọi người liền tập trung ánh mắt lại.
- Lúc này mới được mấy phút thôi mà? Chẳng lẽ đã khám xong cho một người?
Nhìn Giang Khương bước đến khu vực nghỉ ngơi, người dưới đài khiếp sợ không thôi.
Trương Dương vốn lạnh như băng, ánh mắt toát lên sự kiêu ngạo, lúc này nhìn Giang Khương đi sang một bên, trong lòng đang tự tin rốt cuộc xuất hiện một chút bất an.
- Giang Khương, tại sao cậu lại khám nhanh như vậy? Còn chưa đến năm phút đồng hồ.
Từ Ngang kinh nghi hỏi. Tuy y tin tưởng thực lực của Giang Khương, nhưng Giang Khương cũng không thể nhanh như vậy chứ?
Nghe Từ Ngang hỏi, những người bên cạnh cũng cảm thấy tò mò. Ngay cả Trương Dương cũng dựng lỗ tai lên mà nghe.
Giang Khương cười nói:
- Không có gì, chỉ là đã khám xong mà thôi.
- Chỉ là khám xong mà thôi?
Mọi người nhìn nhau. Có thật đơn giản như vậy không?
Mang theo nghi hoặc, tất cả đều bắt đầu không yên.
Qua vài phút, rốt cuộc ba bàn kia cũng đã thay đổi người.
- 3C.
Nghe tiếng kêu, Trương Dương hít một hơi thật sâu, liếc sang nhìn Giang Khương, ánh mắt hiện lên lãnh ý, sau đó chậm rãi bước đến bàn khám bệnh, thầm nghĩ:
Giang Khương cười khổ lắc đầu.