- Giang Khương... lần này thật là khổ cho cậu rồi!
Trên đường quay về Văn phòng Sở Nam đóng tại Bắc Kinh, Phó tỉnh trưởng La nhìn Giang Khương với vẻ mặt cảm kích.
Đương nhiên ông nhìn bộ dạng của Trưởng phòng Dương đã biết lần này Trưởng phòng Dương tương đối hài lòng. Chỉ cần Trưởng phòng Dương gật đầu, vậy thì chuyện giúp đỡ mình lên vị trí Phó tỉnh trưởng thường vụ kia chắc hẳn không có vấn đề gì lớn. Còn Giang Khương phải tốn rất nhiều sức vì chuyện lần này.
Giang Khương mỉm cười, lãnh đạm lắc đầu nói:
- Tỉnh trưởng nói vậy xa cách quá...
- A... được được, vậy tôi không khách sáo với cậu nữa...
Phó tỉnh trưởng La nghe Giang Khương nói vậy thì vui vẻ gật đầu, sắc mặt hơi nghiêm túc thấp giọng nói với Giang Khương:
- Lần này cậu cũng có được kỳ ngộ cực kỳ lớn. Hiện tại Trưởng phòng Dương là người nối nghiệp của phái Dương lão. Chắc khoảng bốn năm năm sau là có thể vào các cục hành chính trung ương, sau này rất có khả năng được vào nhóm bảy người nòng cốt. Cho nên sau này cho dù cậu làm trong lĩnh vực này, phần nhân tình này cũng rất lớn!
- Bốn năm năm sau có thể vào cục chính trị trung ương?
Lúc này trong giòng Giang Khương hơi giật mình, hắn thật sự không ngờ, vị Trưởng phòng Dương này đã đi được đến bước này. Nên biết người vào được tới đây đã được coi là lãnh đạo cấp cao, cách nhóm bảy người trên đỉnh cao nhất chỉ một bước nhỏ.
Hắn lập tức cười gật đầu, thầm nghĩ không ngờ mình vô tình lại tiếp xúc được cây đại thụ lớn như vậy. Nếu thật sự kết được mối thiện duyên với vị này, như vậy có thể sau này mình không những có thể dễ dàng tra ra chuyện năm đó, mà còn có thể không cần phải quá mạo hiểm cũng có hy vọng báo thù rửa hận được cho đám đội trưởng.
Buổi chiều kế tiếp, tâm tình Giang Khương cũng tương đối khá. Đặc biệt là buổi chiều Trưởng phòng Dương cho người đến Văn phòng đại diện Sở Nam trú tại Bắc Kinh một cái hộp lớn khiến hắn càng thêm hưng phấn.
Cái hộp này dài một thước, rộng nửa thước, dày nửa thước, không lớn lắm, nhưng đối với Giang Khương mà nói, nó thật sự rất lớn. Bởi vì ký hiệu Đồng Nhân Đường bên trên vô cùng chói mắt. Cái hộp lớn chừng này thì có thể đựng được bao nhiêu chứ?
Sau khi Giang Khương mở ra, quả nhiên bên trong là những chiếc hộp nhỏ được xếp ngăn nắp. Lúc Giang Khương mở nắp hộp ra, khứu giác nhạy bén đã giúp hắn lập tức cảm nhận được mùi thơm quen thuộc nhẹ nhàng tỏa ra từ trong cái hộp lớn.
Giang Khương miễn cưỡng áp chế hưng phấn trong lòng, tiện tay mở một cái hộp ra, bên trong lập tức lộ ra một củ sâm núi khô tong teo nhưng lại có những sợi râu trắng dài nửa thước đang lẳng lặng nằm đó. Một mùi sâm nhàn nhạt không thể không ngửi thấy đập vào mặt khiến Giang Khương không kìm được hít sâu một hơi.
Hắn đưa một ngón tay ra nhẹ nhàng sờ lên thân củ sâm núi. Trong đầu hắn lập tức lóe lên dòng tin tức: “Phán đoán: Một củ sâm núi bảy mươi lăm năm, chủ thể hoàn chỉnh, rễ hoàn hảo. Hàng thượng phẩm...”
Giang Khương cảm nhận được dòng tin tức này lóe lên trong đầu. Mặc dù dựa vào kinh nghiệm hắn đã phán đoán được củ sâm núi này ít nhất phải hơn năm mươi năm. Nhưng hắn thật sự không ngờ, nó những bảy mươi lăm năm...
Hắn cố nén hưng phấn trong lòng, cẩn thận đóng nắp lại. Sau đó hắn lại lấy một cái hộp nhỏ khác...
- Một củ sâm núi tám mươi ba năm...
Giang Khương vừa cảm nhận được phán đoán truyền đến trong đầu liền đưa tay bưng kín mặt
- Móa... Vẫn là làm quan sướng hơn... Làm quan to càng sướng nữa... Mình cực khổ lên núi tìm kiếm mà cùng lắm cũng chỉ tìm được sâm bốn mươi năm. Người ta tùy tiện gửi đến một ít, đã bảy tám mươi năm, hơn nữa đều là hàng thượng phẩm... Ở đây tổng cộng bao nhiêu củ chứ?
Chủ nhiệm Kỷ nhìn thấy tờ giấy thông thành này hai mắt đều đỏ lên. Ông ở Bắc Kinh bao nhiêu năm như vậy, luồn cúi khắp nơi, tuy ông khá thân với các bộ ủy, nhưng có thể trực tiếp liên hệ với tầng cao nhất như vậy hiếm vô cùng. Giờ ông đột nhiên nhìn thấy chiếc xe này tới Văn phòng trú tại Bắc Kinh đón người, dĩ nhiên hai mắt nóng lên. Chuyện này lần đầu tiên xảy ra trong mấy năm nay đấy.