- Quân thiếu gia ... Tra ra rồi... Thằng ranh kia tên là Giang Khương, là người Sở Nam, từ nhỏ lớn lên ở nông thôn Sở Nam, trong nhà chỉ có một người ông già hiện làm thầy thuốc, cũng không có quan hệ gì với nhà họ Dương cả. Lần này lên thủ đô nghe nói là nhờ một phó chủ tịch tỉnh giới thiệu. Dường như vị phó chủ tịch tỉnh này có chút quan hệ với chủ nhiệm Dương Vân Dương, nhưng cũng không có quan hệ gì đặc thù cả.
Trương Nghĩa Quân chậm rãi gật đầu, nói:
- Giang Khương này thật sự không có quan hệ gì với Dương Vân Dương sao?
- Không có chút quan hệ nào hết. Hơn nữa theo kết quả điều tra thì hắn tuyệt đối cũng không thể là con tư sinh của chủ nhiệm Dương...
Lý Cương trầm giọng báo.
Nghe thấy những lời này, trên mặt Trương Nghĩa Quân mới lộ ý cười tàn nhẫn, lạnh giọng đắc ý nói:
- Được... Được... Được... Nếu thằng ranh này đã dám để tôi mất mặt mũi thì hiển nhiên cũng không sợ tự đánh mất mạng mình rồi...
- Lý Cương... Anh tìm vài người, giết chết thằng ranh đó đi... Hành động bí mật một chút là được...
Lý Cương đứng một bên nghe những lời này, trên mặt lại lộ vẻ khổ sở, lắc đầu nói:
- Quân thiếu gia... Tên Giang Khương này không đụng nổi đây. Tôi và Triệu Cường cộng lại cũng không đối phó nổi với hắn...
- Cái gì? Anh và Triệu cường cũng không đối phó nổi sao?
Ánh mắt Trương Nghĩa Quân lạnh lẽo. Chẳng qua nhớ lại tình huống đêm qua, gã cau mày, thoáng trầm ngâm một lúc rồi nói lạnh lùng:
- Vậy thì tìm thêm vài người đi...
- Nhiều người cũng không đối phó được với cao thủ như vậy. Nhất định phải là cao thủ mới được!
Triệu Cường chậm rãi lắc đầu, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Trương Nghĩa Quân, trầm giọng nói:
- Quân thiếu gia, nếu cậu nhất định phải đối phó với người này, như vậy nhất định phải mời cao thủ... Cao thủ chân chính!
- Cao thủ? Cao tới đâu?
Trương Nghĩa Quân nhíu mày, nói.
- Rất cao... Cao tới hai ba tầng lầu đi...
Giang Khương cũng rất tò mò Trương Nghĩa Quân sẽ đối phó với mình thế nào. Nếu người của gã đã tìm tới nơi này, chắc cũng hiểu rõ thân phận Dương Vân Dương. Nếu đối phương không rõ quan hệ giữa mình và Dương Vân Dương, chắc cũng khó khiến đối phương e dè.
Cho nên hiện tại Giang Khương cũng hơi chờ mong, xem Trương Nghĩa Quân định làm gì. Ít nhất hắn có thể khẳng định, ở Yên Kinh, Thượng Quan Ngân tuyệt đối không có khả năng vận dụng loại vũ khí súng ống hạng nặng...
Nghĩ tới đây, Giang Khương không khỏi nhún vai, đột nhiên lại hơi hoài niệm...
Chẳng qua rõ ràng chuyện này không cần Giang Khương suy nghĩ, cho nên hắn rất nhàn nhãn xem sách. Thậm chí hắn còn bảo quản gia chuẩn bị một chút điểm tâm, vừa uống trà vừa xem sách, thật là thoải mái.
Giữa trưa, Giang Khương lại nhận được điện thoại ta ơn của Miêu Miêu, nói là qua vài ngày tới, sau khi việc này kết thúc, còn muốn mời hắn ăn cơm.
Giang Khương cười tỏ vẻ đồng ý. Hắn cũng khá thích Miêu Miêu. Một cô gái có khí phách, có trách nhiệm, có thể nơi là bậc cân quắc không thua đấng mày râu. Một cô gái như vậy, làm bạn đúng là không tồi.
Ăn cơm trưa xong, lại ngủ trưa hai giờ, Giang Khương rời giường đi tới vườn hoa nhỏ trước cửa, duỗi lưng, tùy ý nhìn hai cái, liền phát hiện ra cách đó không xa vẫn có người đang theo dõi mình, chẳng qua là đổi một người khác mà thôi.
Giang Khương cười cười, sau đó quay đầu nhìn mặt trời xế chiều chói chang rạng rỡ, trở về phòng đổi một bộ đồ thể thao, đi qua vườn hoa, hướng về phía ngọn núi sau khu nhà.
Nhìn hướng Giang Khương đi, tin tức liền truyền ra ngoài rất nhanh...
Giang Khương chậm rãi chạy trên con đường nhỏ lên núi. Ngọn núi này cũng không quá cao, coi như là khu vực hoạt động phối hợp của khu nhà này. Trừ một ít được nhỏ và sân xi măng, trên cơ bản nơi này vẫn giữ được nét nguyên sơ nên có.
Giang Khương chạy một hồi lên đỉnh núi, cũng tốn không ít thời gian. Chẳng qua hắn chạy một mạch lên đỉnh núi mà chẳng toát một tia mồ hôi nhỏ, hô hấp chỉ hơi nặng nề hơn mà thôi. Nếu người ngoài nhìn thấy cảnh này, chỉ sợ sẽ giật mình kinh hãi mất.
Nhìn bốn phía một chút, Giang Khương liền nằm nhẹ lên một tảng đá trên đỉnh núi, vừa phơi nắng vừa chờ đợi.
Ánh nắng mặt trời rực rỡ ấm áp xế chiều chiếu xuống một thân người lười biếng. Không biết bao lâu sau, Giang Khương đang híp mắt ngủ gật, đột nhiên có một tiếng xé gió rất nhỏ vang lên bên tai hắn.
Đôi lông mày dài của hắn hơi rung lên, nhíu lại nhìn sang thì tiếng xé gió kia đã rõ ràng hơn vài phần. Ở cách đó không xa có một loạt tiếng bước chân cực kỳ nhỏ đang chậm rãi tiến tới.
- Cao thủ...
(QUAN Y)