Truyện Binh Vương Thần Bí - Giang Khương (Truyện full) : chương 262 - chúc mừng ngươi còn sống trở về (2)

Trang chủ
Ngôn Tình
Binh Vương Thần Bí - Giang Khương (Truyện full)
Chương 262 - Chúc Mừng Ngươi Còn Sống Trở Về (2)
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ai cha, cậu cho rằng tôi là đàn bà phụ nữ, tôi không dám đánh cậu sao? Tôi nói cho cậu biết, hôm nay cho dù tôi có bị nhốt cũng không để các người đóng cửa phòng khám.

Gã mắt hình tam giác trông rất kiêu ngạo. Ngày hôm qua đã trúng mấy cây quải trưởng của ông cụ, hai cái bánh bao trên đầu vẫn còn chưa tan. Hôm nay gã cố ý mang theo nhiều người đến hơn. Nếu phòng khám nho nhỏ này còn dám kiêu ngạo, thế nào cũng phải đóng cửa phòng khám của bọn họ mới được.

- Cậu đánh đi, đánh đi.

Đối mặt với sự uy hiếp của gã mắt hình tam giác, Lưu tỷ cố lấy hết dũng khí. Mặc dù cơ thể đẫy đà có chút run rẩy, nhưng bộ ngực vẫn ưỡn cao vài phần.

- Tưởng tôi sợ chị sao?

Gã mắt tam giác nhìn thấy biểu hiện của Lưu tỷ, biết hôm nay nếu không làm gì, bà cô già này sẽ được nước chống lại mình, lập tức trừng mắt, muốn giơ tay lên.

Nhưng khi gã vừa mới giơ tay, đã cảm nhận được một luồng sức mạnh đập vào ngực của mình, sau đó một cơn đau truyền đến, cúi nhìn xuống, không biết từ khi nào ngực của mình xuất hiện thêm một cái chân.

Nhìn thấy gã mắt tam giác bị một cước đánh ngã xuống đất, mọi người đều sửng sốt. Thuận mắt nhìn lại, liền nhìn thấy một bác sĩ trẻ tuổi đang đứng cạnh Lưu tỷ vẫn còn run rẩy, đang rút lại chân.

Thấy đội trưởng bị đánh, đám nhân viên còn lại định la hét xông lên, hỗ trợ đánh Giang Khương. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn ánh mắt lạnh lẽo của hắn, tất cả anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không ai có dũng khí tiến lên.

Cho đến khi gã đội trưởng vất vả lắm mới đứng dậy được, thấy đám cấp dưới do mình cố ý mang đến lại sợ hãi, rụt rè không dám tiến lên, không khỏi nổi giận đập một cái vào đầu một gã cấp dưới, tức giận nói:

- Không thấy hắn đánh tao sao? Bắt hắn lại, đánh hắn cho tao. Đúng là một lũ vô dụng.

Bị gã đội trưởng hét lớn vào mặt, đám thuộc hạ lại nhìn nhau rồi cắn răng xông lên. Sáu bảy người của sở Thanh tra Y tế mặc chế phục xông đến, khí thế hung hăng. Hoàng ca và hai y tá thấy chân đám người này đạp vào cửa, vẻ mặt đều kinh hãi.

Ba người bọn họ đang đứng chắn ngay cửa, chính là nhờ vào lá gan lớn một chút. Nhưng khi nhìn thấy nhân viên của sở Thanh tra Y tế động chân, lại toàn là đàn ông thô kệch, hai nữ một nam như bọn họ làm sao mà ngăn cản.

Trong lúc hoảng sợ, Giang Khương bước đến, giống như một ngọn núi lớn đứng chắn trước cửa.

Đám người ngoài kia thấy Giang Khương ngăn cản phía trước, không chút do dự mà đánh tới.

Cho dù Giang Khương có lợi hại, nhưng hắn cũng chỉ có một mình, còn bọn họ có đến sáu bảy người, chung quy cũng không thể ngăn cản.

Người bệnh vây xem, thấy Giang Khương ngăn cản nhiều người như vậy, tất cả đều mở to mắt nhìn, trong lòng thầm nghĩ: Bác sĩ Giang thật sự là khí phách, nhưng một người làm sao mà chống đỡ được nhiều người?

Lúc này Hoàng ca cũng nhịn không được mà kinh hô, ý định kéo Giang Khương trở lại, định khuyên Giang Khương đừng liều mạng. Hảo hán không chấp chuyện thiệt trước mắt. Nhưng anh còn chưa thốt ra lời, chân phải Giang Khương hơi lui lại đằng sau, hít vào một hơi thật sâu, hai tay nhẹ nhàng hợp lại, sau đó đẩy về phía trước.

Bịch! Một thanh âm vang lên. Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bọn họ không thấy tình huống bác sĩ Giang bị đánh mà là thấy hai tay bác sĩ Giang nhẹ nhàng đẩy. Sáu bảy người đang lao đến nhất tề bay ngược ra ngoài, còn bác sĩ Giang thì vẫn bất động, một chút di chuyển cũng không có.

Mọi người đều không rõ cho lắm, tình huống trước mắt có phải diễn ra như ở trong phim không? Nếu không phải là đóng phim, tại sao lại xuất hiện cảnh tượng giống

như trong phim vậy?

Nhưng tất cả mọi người đều rất nhanh khôi phục lại tinh thần. Sao có thể là đang đóng phim được chứ? Mọi người đều quen thuộc với bác sĩ Tiểu Giang, và một chưởng của bác sĩ Tiểu Giang đã đánh đám chó săn kia ra ngoài cửa phòng khám.

- Giỏi.

Những người đứng xem đều nhất tề vỗ tay, lớn tiếng khen ngợi.

Chỉ có gã đội trưởng mắt hình tam giác đứng lên, phủi bụi trên mông. Cứ tưởng rằng đám thuộc hạ của mình đủ mạnh, chung quy có thể vọt vào, đánh cho thằng ranh kia một trận xả giận. Ai ngờ liền cảm giác được một trận kình phong kéo tới.

Vừa mới ngẩng đầu, liền nhìn thấy một bóng đen đè tới. Còn chưa lấy lại tinh thần, đã bị bóng đen đụng trúng, sau đó ngã xuống đất. Ngay sau đó là thêm hai ba người nữa nằm đè lên gã. Còn chưa xả được giận, đã phải trợn trắng mắt vì trọng lượng năm sáu trăm cân của mấy gã cấp dưới đè lên, vô lực rên rỉ:

- Cứu mạng, cứu mạng.

Được đám thuộc hạ còn lại ba chân bốn cẳng cứu viện, gã đồng chí lãnh đạo đáng thương rốt cuộc cũng đã được cứu ra, thở hổn hển nói:

- Cậu…cậu…

Gã đội trưởng mắt tam giác hữu khí vô lực nhìn chàng thanh niên vẫn bình tĩnh đứng ngay cửa, ánh mắt như vực sâu, rồi lại nhìn đám thuộc hạ bên cạnh rụt rè, rốt cuộc nhịn không được giơ ngón tay chỉ thẳng vào Giang Khương:

- Tên tiểu tử kia, mày dám ngang nhiên chống đối người chấp hành công vụ. Mày chờ đó cho tao.

Gã đội trưởng khí thế mười phần, nhưng hơi thở không đủ, hơn nữa lại ngồi dưới đất, khiến cho người ta có chút buồn cười. Nhưng ngoại trừ những người bệnh đang vây xem và Giang Khương là cười, còn lại bác sĩ Lý và Hoàng ca, một nụ cười cũng không nở nổi.

Hoàng ca đang rất lo lắng. Tuy nói phòng khám đang chiếm thượng phong, nhưng bây giờ đã động tay chân, việc này lại càng thêm nghiêm trọng. Nhưng anh biết Giang Khương không phải là người lỗ mãng, cho nên cũng không quá mức khẩn trương.

Gã đội trưởng móc điện thoại ra gọi viện binh.

- Đồn trưởng Ngô, tôi là Hồ Lực của sở Thanh tra Y tế. Vâng vâng, tôi nói cho anh biết, tôi đang thi hành công vụ ở phòng khám Khánh Nguyên, nhưng bọn họ lại dùng bạo lực chống lại người thi hành công vụ, đánh lại chúng tôi.

Gã đội trưởng tên Hồ Lực nước miếng tứ tung nói vào điện thoại, thỉnh thoảng lại đắc ý nhìn Giang Khương, giống như mày cứ chờ đó, tao sẽ cho mày biết tay.

Nhìn biểu hiện của Hồ Lực, những người bệnh vây xem cũng bắt đầu lo lắng. Bác sĩ Giang sợ rằng sẽ gặp phiền toái rồi. Quan giúp đỡ quan đã diễn ra từ thời xưa. Một số bệnh nhân lớn tuổi bước đến bên cạnh Giang Khương, hừ lạnh:

Giang Khương cũng không nói lại, chỉ lạnh nhạt nhìn Hồ Lực. Thấy nụ cười trào phúng của Giang Khương, Hồ Lực đột nhiên cảm giác được mình giống như bị làm nhục.

Danh Sách Chương:

Truyện chữ tổng hợp website đọc truyên chữ online hàng đầu hiện nay. Tổng hợp các bộ truyện chữ tiên hiệp, huyền ảo, tận thế, đô thị, ngôn tình hay nhất được nhiều đọc giả bầu chọn
Các bạn đang theo dõi bộ truyện

Binh Vương Thần Bí - Giang Khương (Truyện full)

được convert và dịch mới nhất. Đây là một trong những bộ truyện chữ thuộc thể loại Ngôn Tình    hay nhất hiện nay. Bộ truyện được sáng tác bởi bàn tay tài hoa của tác giả Lâm Tiếu không phải cô nương.
Bạn có thể đọc truyện Binh Vương Thần Bí - Giang Khương (Truyện full) Chương 262 - Chúc Mừng Ngươi Còn Sống Trở Về (2) được cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các chap mới nhất của truyện Binh Vương Thần Bí - Giang Khương (Truyện full) sẽ lên tục được update trong thời gian sắp tới. Hãy theo dõi website đọc truyện online TruyenchuTH ngay để đừng bỏ lỡ những bộ truyện chữ hay nhé.
Tại sao bạn lại nên chọn TruyenChuTH để theo dõi những bộ truyện chữ mới nhất? TruyenChuTH luôn cập nhật những bộ truyện chữ hay và mới nhất dựa theo bảng xếp hạng truyện tại Trung Quốc. Đôi lúc đọc truyện, những quảng cáo hiện lên khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nhưng đừng lo vì điều đó, vì tại TruyenChuTH, những quảng cáo luôn được hiển thị có khoa học. Sẽ không khiến các bạn cảm thấy bực mình hay khó chịu. TruyenChuTH còn có một đội ngũ quản trị viên giàu kinh nghiệm. Luôn đảm bảo tốc độ load truyện được nhanh chóng, giúp cho các độc giả coi truyện không bị giật hay load chậm. Còn chờ gì nữa hãy theo lưu ngay địa chỉ website TruyenChuTH của chúng tôi vào bookmark của bạn ngay để có thể theo dõi những bộ truyện chữ hay và mới nhất. Chúc các bạn có những phút giây giải trí vui vẻ.
Close