Hít sâu một hơi, Giang Khương chậm rãi bước về phía trước.
Trong nháy mắt, hắn cảm nhận được tiếng hít thở bên trong rừng cây.
- Mẹ kiếp, hy vọng phương pháp trước đó của mình có hiệu quả. Tề Nhạc Minh chỉ đơn thuần vì Tuyên Tử Nguyệt mà tìm đến mình gây phiền phức. Nếu không...
Trong lòng Giang Khương có chút căng thẳng, sau đó chậm rãi bước về phía Tề Nhạc Minh.
- Sợ? Tôi sợ cái gì chứ?
Giang Khương giả bộ trấn định, từ từ bước về phía trước. Khí tức trong đan điền đã sớm lưu động toàn thân, đề phòng bị tấn công bất ngờ. Mặc dù trong lòng căng thẳng, nhưng ngoài mặt vẫn không chịu yếu, lãnh đạm nói.
Muốn nói hắn và Tuyên Tử Nguyệt không có gì, thật ra hắn có thể cây ngay không sợ chết đứng, nhiều nhất là đánh một trận, không đánh lại thì bỏ chạy. Nhưng nói là không có gì, Giang Khương lại thấy chột dạ trong lòng. Mặc dù hắn không phải là người đi cướp vợ người khác, nhưng nói một chút gì cũng không có là giả.
Nhưng Giang Khương cũng không suy nghĩ quá nhiều. Bề ngoài thì nhẹ nhõm, nhưng bên trong lại đang kéo căng như dây đàn, tùy thời bắn ra.
Đương nhiên cũng đã làm tốt việc chuẩn bị chạy trốn.
- Hừ, tên tiểu tử kia, tôi đã cảnh cáo cậu không được đến gần Tuyên Tử Nguyệt. Cậu xem lời nói của tôi như gió thoảng bên tai à?
Tuy nói bây giờ đang diễn trò, nhưng nhớ đến tấm ảnh chụp kia, Tề Nhạc Minh cảm thấy mặt mũi cũng đã bị mất hết. Lần này xem như xả giận.
Cảm nhận được tiếng hít thở rất nhỏ trong rừng cây, Giang Khương lại càng đề phòng, vừa đi vừa giễu cợt:
- Lời này của Tề đại công tử thật ra rất có lý. Tôi và Tuyên Tử Nguyệt chẳng qua chỉ là bạn bình thường, chẳng lẽ làm bạn với nhau cũng phải được Tề đại công tử đồng ý?
- Bạn bình thường? Ai tin được?
Nghe Giang Khương nói, hai mắt Tề Nhạc Minh đỏ bừng. Bạn bình thường mà tư thế trong tấm ảnh chụp lại mập mờ như vậy.
Nhìn hai mắt Tề Nhạc Minh đỏ lên, biểu hiện muốn giết người, trong lòng Giang Khương liền bình tĩnh lại. Xem ra người này thật sự đến tìm hắn để gây phiền toái.
Lập tức khẽ cười:
- Tin hay không là ở anh. Nhưng, chẳng lẽ lần này Tề đại công tử đến đây chỉ để khi dễ một người bình thường như tôi?
Nghe xong, sắc mặt Tề Nhạc Minh có chút đỏ lên. Mấy tháng trước, một mình y cũng đánh cho tên tiểu tử này chết khiếp, nhưng lần này y lại phải dẫn thêm hai người đến.
Nghĩ đến đây, Tề Nhạc Minh lại càng tức giận hơn.
Nhìn Giang Khương đến gần, Tề Nhạc Minh hừ lạnh một tiếng, sau đó mạnh mẽ đánh tới Giang Khương. Y không tin mấy tháng trước tên tiểu tử này chỉ là một hạt bụi, đảo mắt đã biến thành một cao thủ có thể đánh bại cả A Lang?
Nhưng A Lang bị hắn đánh thành bộ dạng như vậy là không thể phủ nhận.
Tề Nhạc Minh cho rằng, nếu Giang Khương đã tấn công đến, tất không thể né tránh, ít nhất cũng là xu thế lưỡng bại câu thương. Cho dù y bị thương, nhưng hai cao thủ đằng sau của Tề gia cũng đủ thu thập một Giang Khương đang bị thương rồi.