Chương 11: Cậu không thể quá đẹp trai như vậy được
Cuối cùng, Tần Quân Dao vẫn đè tức giận xuống, nói với Lâm Trạch Dương nói: “Manh Manh thích nhất là uống sữa bò của hãng Meanson, anh đi mua cho con bé đi, đừng có ồn ào nữa.”
Đứa nhỏ đã lớn bao nhiêu tuổi rồi, Tần Quân Dao làm gì còn có sữa nữa chứ, Tần Quân Dao cảm thấy Lâm Trạch Dương đang trêu chọc cô thì có.
Trời đất chứng giám, lúc này Lâm Trạch Dương thật sự không hề đùa giỡn Tần Quân Dao, sở dĩ anh vẫn luôn nhìn chằm chằm Tần Quân Dao, là bởi vì anh đang chìm trong tự hỏi.
Lâm Trạch Dương suy nghĩ, Tần Quân Dao thân là một sát thủ bậc cao, không chỉ phải thường xuyên đối diện với nguy hiểm, đã vậy còn nuôi thêm một đứa bé, thật sự quá lợi hại, trong lòng anh lập tức sinh ra một tia kính nể, cảm thấy nếu đổi lại thành mình có lẽ sẽ không làm được chuyện này.
“Cô chỉ đạo ai vậy? Đứa bé này là con của Lâm Trạch Dương hay gì? Sao cô lại sai sử Lâm Trạch Dương chứ? Cô cho rằng cô nói đứa bé này là con của Lâm Trạch Dương thì chính là Lâm Trạch Dương sao?” Lý Tuyết Tinh nhìn mà ngứa mắt, thái độ của Tần Quân Dao quá kiêu ngạo, giống như cả thế giới đều thiếu nợ cô ta 250 đồng không bằng.
Khí chất của Tần Quân Dao vốn đã thiên về lạnh lùng, lúc này tâm tình cô lại không tốt, cho nên cũng tức giận mà nhìn về phía Lý Tuyết Tinh, giống như một nữ vương cao cao tại thượng đang nhìn về phía thần tử của mình, nói: “Cô là ai? chuyện nhà chúng tôi, liên quan gì tới cô?”
Lý Tuyết Tinh hận đến mức nắm chặt tay, hừ lạnh một tiếng, nói: “Tôi là ai? Tôi là chủ nhân của căn nhà này, có quyền hỏi đến chuyện liên quan đến căn nhà này.”
Tần Quân Dao lạnh lùng cười, khinh thường nói: “Chỉ bằng căn hộ rách nát này của cô, tôi cũng không hiếm lạ, nếu không phải Lâm Trạch Dương mang con gái tôi tới nơi này, thì tôi cũng không thèm tới.”
Lúc nói chuyện, tầm mắt của Tần Quân Dao bắt đầu nhìn quét qua xung quanh căn hộ, tiện đà nói: “Tôi thấy căn hộ này trên thị trường bán hẳn là không quá 150 vạn, tôi cho cô 200 vạn, tôi mua lại căn hộ này. Nhưng nói cho cô biết, mua nó không phải vì tôi căn hộ này, mà là do Lâm Trạch Dương ở nơi này.”
Nghe vậy, Lâm Trạch Dương cũng giật mình, sau đó trong lòng lập tức giơ ngón tay cái lên với Tần Quân Dao, ừ, người phụ nữ này không tệ, rất có phong thái trước kia của anh, đủ bá đạo. Quả nhiên anh lúc đó ngủ với cô là có nguyên do, ha ha.
Tâm tình của Lý Tuyết Tinh lúc này không hề tốt, cắn chặt răng, hung dữ nhìn chằm chằm Tần Quân Dao, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì, tính cách cô ta trước giờ vẫn luôn tốt bụng, rất ít khi cãi nhau với người khác, nếu Tần Quân Dao càng hung dữ hơn nữa, cô ta vẫn không thể đấu lại.
Lúc này, Lý Tuyết Tinh như sắp khóc tới nơi, nhìn về phía Lâm Trạch Dương xin giúp đỡ.
Lâm Trạch Dương nhìn hai người cãi nhau còn xem đến đã ghiền, lúc này thật sự không biết phải làm gì. Một bên, Tần Quân Dao là mẹ của Manh Manh, một bên khác là Lý Tuyết Tinh mấy ngày này thường tới giúp đỡ anh rất nhiều, tuy rằng anh không thể nói thích cô ta, nhưng anh cũng không ghét cô ta.
Nếu là người khác, Lâm Trạch Dương tùy tiện giết đại một người là được, nhưng hai người này…
“Hu hu đừng cãi nhau mà, Manh Manh sợ, hu hu…” Manh Manh đột nhiên lại lớn tiếng khóc lên, nước mắt nước mũi thi nhau chảy, toàn bộ khuôn mặt mủm mỉm đã đỏ lên vì khóc, thoạt nhìn giống như một bông hoa nhỏ mọc trên đỉnh núi, nhìn thế nào cũng làm người ta thương tiếc.
Trong lòng Lâm Trạch Dương mềm nhũn, vội vàng ôm lấy Manh Manh, nói: “Manh Manh không khóc, hiện tại ba ba lập tức bế con đi mua sữa.”
Lâm Trạch Dương hoàn toàn không phát hiện bản thân trong vô thức, đã tự xưng bản thân là ba của Manh Manh.
Lâm Trạch Dương ra khỏi nhà, cũng coi như là tránh thoát một kiếp, hai người phụ nữ ở trong cùng một căn phòng, giống như sao hỏa đụng vào trái đất, phát ra tia lửa, suýt chút nữa đã lập tức nổ mạnh.
Lý Tuyết Tinh gắt gao nhìn chằm chằm Tần Quân Dao nói: “Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo, cô đột nhiên tới đây nói cô và Lâm Trạch Dương có một cô con gái, ai biết có phải mang theo một bí mật nào đó liên quan đến pháp luật không thể cho người khác biết hay không? Tôi sẽ không cho phép cô làm xằng làm bậy, một khi tôi phát hiện ra chuyện gì đó không đúng, lập tức sẽ báo cảnh sát.”
Không biết đây có phải một hiện tượng hay không, nhưng một người phụ nữ xinh đẹp sẽ luôn ngứa mắt với một người phụ nữ xinh đẹp khác. Ngay từ ánh mắt đầu tiên khi Tần Quân Dao nhìn thấy Lý Tuyết Tinh đã cảm thấy người phụ nữ này thật đáng ghét.
Cho nên, lúc này Tần Quân Dao càng tức giận mà nói: “À, cô nhiệt tình như vậy, có phải nhìn trúng Lâm Trạch Dương đúng không? Để anh ấy làm việc trong quán bar của cô, còn cho anh ấy ở cùng một chỗ với cô. Cô là ban đầu muốn bao nuôi tiểu bạch kiểm, sau đó lại thích ngược lại anh ấy đúng không?”
Cùng lúc đó, Lâm Trạch Dương đang bế Manh Manh nhịn không được lập tức hắt xì một cái, nói thầm: “Mỹ nhân xinh đẹp như hoa khuynh quốc khuynh thành nào lại sau lưng khen tôi phong lưu phóng khoáng anh tuấn tiêu sái vậy, thật là, Lâm Trạch Dương à, cậu không thể quá đẹp trai như vậy được.”