Chương 13: Đừng làm xằng làm bậy, tôi không phải người tùy tiện
Tính cách của Lâm Trạch Dương có vẻ lạ đời, rằng nếu đã nghiêm túc với việc gì đó, vậy thì anh cũng sẽ theo đến cùng, cho dù đại hồng thủy có ập tới, hay là sấm sét, bão bùng. Có lẽ đây cũng chính là lý do quan trọng nhất khiến Lâm Trạch Dương có thể trở thành Long Vương khiến cho giới lính đánh thuê vừa nghe đã sợ mất mật
Nhưng có điều, Lâm Trạch Dương không phải một người ngây ngô, trần trề nhiệt huyết, tuy cách hành xử của anh không thể coi là đi một bước tính mười bước, nhưng cũng có logic rõ ràng, lối tư duy cẩn thận.
Tựa như lúc này đây, có vẻ Lâm Trạch Dương đã bị Tần Quân Dao uy hiếp nên mới chịu đồng ý làm việc dưới trướng cô. Thật lòng mà nói, Lâm Trạch Dương đã nghĩ đủ đường.
Tần Quân Dao là một sát thủ cấp S, trước nay người ta đều nói mẹ thế nào con thế ấy, Lâm Trạch Dương cũng định để cho con gái mình cũng phải vật lộn với cuộc sống nguy hiểm như thế này. Thật ra anh muốn lợi dụng mối quan hệ này, sau đó dần dần thay đổi Tần Quân Dao, khiến Tần Quân Dao bằng lòng rửa tay gác kiếm, sau đó sống cùng anh cuộc đời an vui bình đạm như những người bình thường.
Đương nhiên, tiền đề của tất cả những chuyện ấy chính là, Manh Manh phải thật sự là con gái của Lâm Trạch Dương.
Tần Quân Dao là một sát thủ cấp S, nhìn Lâm Trạch Dương kiểu gì cũng cảm thấy không vừa mắt, muốn thay đổi Lâm Trạch Dương. Lâm Trạch Dương là vua của giới lính đánh thuê, cấp bậc còn cao hơn cấp S hai bậc, muốn thay đổi Lâm Trạch Dương hoàn toàn.
Thật không biết cuối cùng, khi Tần Quân Dao biết được thân phận thật sự của Lâm Trạch Dương, cô sẽ phản ứng ra sao.
Đúng theo yêu cầu của Lâm Trạch Dương, anh đưa Tần Quân Dao và Manh Manh tới một trung tâm giám định DNA uy tín để làm thủ tục giám định thân nhân.
Trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, cuối cùng cũng có thể làm cho xong chuyện này, vậy mà kết quả giám định lại phải chờ khoảng nửa tháng nữa mới được đưa tới, chuyện này khiến Lâm Trạch Dương cảm thấy hơi thất vọng.
Tần Quân Dao cũng không để ý đến cảm xúc của Lâm Trạch Dương, giao Manh Manh lại cho trợ thủ của mình trông coi, sau đó khôi phục lại thái độ của bậc nữ chúa cao cao tại thượng, nhìn về phía Lâm Trạch Dương mà bảo: “Đi theo tôi.”
Nói xong, giày cao gót của Tần Quân Dao bắt đầu nện bước, cô ngẩng đầu, hiên ngang đi về phía trước với thần thái của nữ vương
Lâm Trạch Dương cảm thấy bản thân bây giờ chẳng khác gì một tên tùy tùng đi theo phía sau Tần Quân Dao, trong lòng cảm thấy không phục, anh đường đường là Long Vương, sao lại rơi vào tình cảnh này cơ chứ?
Lâm Trạch Dương không nhịn được mà khoa tay múa chân đằng sau lưng Tần Quân Dao, điệu bộ như muốn ăn tươi nuốt sống Tần Quân Dao. Hừ! Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày ông đây bắt cô phủ phục dưới chân mình, để xem đến lúc đó cô còn tỏ vẻ thần thái ngút trời được nữa hay không!
Đúng lúc ấy, Tần Quân Dao đột nhiên dừng bước, sau đó xoay người.
Lâm Trạch Dương còn đang mường tượng ra viễn cảnh Tần Quân Dao khóc lóc cầu xin mình nương tay, đột nhiên không kịp trở tay, thân thể vẫn còn đang rảo bước về phía trước, hai tay cũng đang múa may giữa không trung.
Lâm Trạch Dương cao hơn Tần Quân Dao nửa cái đầu, vị trí của bàn tay vừa hay thấp hơn tầm cổ của Tần Quân Dao một chút.
“A!” Tần Quân Dao kêu thất thanh, đẩy Lâm Trạch Dương một cái thật là mạnh.
Tần Quân Dao nghiến răng nghiến lợi, dùng ánh mắt có thể băm vằm người ta trăm ngàn lần mà nhìn về phía Lâm Trạch Dương, đây không phải lần đầu tiên người này giở trò, chuyện tối ngày hôm qua là trường hợp đặc biệt còn chưa nói, bây giờ lại…
Lâm Trạch Dương vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, chỉ cảm thấy khi nãy cảm giác mềm mại ban nãy khiến cho anh cảm thấy vô cùng thoải mái, cho nên không nhịn được mà nắm tay lại, trên mặt vẫn còn vẻ sung sướng chưa tan.
“Đáng chết! Là anh cố ý!” Tần Quân Dao cảm thấy tim mình đập rất mau, chẳng hiểu sao trong lòng không chỉ có cảm giác giận dữ, mà còn xuất hiện cảm giác kỳ lạ trước nay chưa từng biết đến.
Lâm Trạch Dương vội rụt tay mình về, trả lời Tần Quân Dao bằng vẻ mặt vô cùng bình thản: “Kêu lung tung cái gì vậy, người khác nghe được còn tưởng tôi có ý đồ quấy rối cô đó, sau này bớt dùng thứ đồ kia của cô đụng vào tôi đi, Lâm Trạch Dương tôi không phải loại người tùy tiện như vậy đâu.”
Nói xong, Lâm Trạch Dương cất bước đi nhanh về phía trước, thần thái vô cùng nghiêm nghị, như thể Tần Quân Dao đã thực sự gây ra tội tày đình gì với anh không bằng.
Tần Quân Dao nghe vậy thì siết bàn tay thật chặt, hai hàm răng trên dưới nghiến chặt, phát ra tiếng “ken két” khó nghe, sao người này có thể vô liêm sỉ tới vậy cơ chứ?
Cả đoạn đường, bọn họ không nói với nhau câu nào, Tần Quân Dao vẫn cố chịu đựng cảm giác ghê tởm đối với Lâm Trạch Dương ghê tởm, đưa Lâm Trạch Dương trở về công ty của mình. Trên đường đi, cô không ngừng nhắc nhở bản thân mình, rằng đây là ba của Manh Manh, về sau việc nuôi nấng Manh Manh cũng là trách nhiệm của anh.
Khi hai người bước vào tòa nhà công ty của Tần Quân Dao, không khí trong tòa nhà có gì đó kỳ lạ.
Hai nhân viên bảo vệ đứng ở trước cửa đều có vẻ mặt kỳ quái và căng thẳng.
Bảo vệ A nói: “Nghe nói đêm qua chỗ của chúng ta đã xảy ra một vụ xả súng, còn có người bỏ mạng, không biết có phải thể lực chống phá, khủng bố nào đó đã tấn công tòa nhà của chúng ta hay không”
Tần Quân Dao không gì không thể, nhưng lại không ngờ tối hôm qua, nơi này đã xảy ra một vài chuyện nằm ngoài quyền kiểm soát của cô.