Tề Minh cười cười: “Anh chỉ nói cho bạn trai em biết, có thể ở bên em là vinh hạnh của anh ta, anh ta phải biết quý trọng."
Nghe xem, làm người ta cảm động biết chừng nào, thật là một người đàn ông ấm áp!
Vương Băng Ngưng lại nổi hết cả da gà lên.
Ghê tởm!
Tề Minh tiếp tục nhìn Lục Vân và nói: “Chỉ có người đàn ông đủ ưu tú mới giành được trái tim Băng Ngưng, không biết anh đang làm công việc gì, nói ra để tôi học tập thêm một chút?"
Tới rồi, Tề Minh bắt đầu phát động tiến công.
Vương Băng Ngưng quay đầu chờ mong nhìn Lục Vân, trên đường tới đây, cũng đã luôn dặn dò Lục Vân, nhất định phải nghĩ ra một thân phận ngầu lòi, Lục Vân thề thốt rằng nhất định sẽ làm cô vừa lòng.
Chỉ nghe Lục Vân cười cười và nói: “Chào anh, tôi là Vân Thiên Thần Quân."
"Phốc!" Liễu Yên Nhi đang dựng lỗ tai lên nghe lén cách đó không xa trực tiếp phun ngụm cà phê đang uống ra, phục vụ vội chạy đến cầm khăn giấy lau hộ nói: “Tiểu thư cô không sao chứ?"
"Không có gì không có gì tôi rất tốt, khụ khụ…"Liễu Yên Nhi vội che giấu ý cười mà nói.
Tiểu Lục Vân, em quá trâu bò!
Bên này, sau khi Lục Vân nói ra những lời này, Tề Minh và Vương Băng Ngưng cứ đã thương lượng trước mà cùng cứng đờ, từ vẻ mặt đến động tác đều hoàn toàn cứng đờ, quên luôn cả chớp mắt.
Rốt cuộc tên này đang nói cái gì?
Một lát sau, Tề Minh tỉnh táo lại, quái lạ mà đánh giá Lục Vân một chút.
Vương Băng Ngưng lại nhịn không được lén nhéo Lục Vân một cái, trừng hắn mà nhỏ giọng nói: “Tiểu Lục Vân em điên rồi à?"
Lục Vân nghi hoặc nói: “Không phải chị nói dùng một thân phận ngầu lòi làm đối phương kinh sợ à, thân phận Vân Thiên Thần Quân này còn chưa đủ ngầu à, chị xem tên đối diện đã sợ đến nói không ra lời."
"Em… Tức chết chị rồi!"
Nụ cười của Tề Minh lại càng xán lạn, anh ta nói: “Em vẫn giống như trước kia, chỉ cần nói dối thì lập tức nói lắp."