"Ý của anh là sao?" Chu Hồng Tuyết bình tĩnh nói: "Chúng ta đang giải quyết ân oán."
"Đúng vậy, giải quyết ân oán thì giải quyết ân oán, nếu có thể chấp nhận thì tôi sẽ chấp nhận hòa giải, nếu không thể chấp nhận hòa giải thì tất nhiên tôi sẽ không chấp nhận."
"Sao cô không hỏi thử xem tại sao tôi lại phải đến khiêu chiến Võ quán Thanh Long của ông ta? Tại sao cô không hỏi xem vì lý do gì mà tôi lại làm phá hủy tu vi của Chu Thanh và đánh gãy tay ông ta?" Trần Vũ đứng dậy nói: "Quán trà Huyền Vũ được mệnh danh là nơi giải quyết những ân oán của chốn giang hồ. Nhưng tôi thấy. hình như cũng không có gì hơn thế, hôm nay tôi tuyên bố ở đây, nếu Chu Long xin lỗi tôi, từ đây Thanh Long Xã biến mất khỏi Phong Lăng thì chuyện này coi như kết thúc, nếu không, kết cục của ông ta sẽ giống như mấy †ên sư đệ của ông ta vậy."
“Hỗn xược.” Chu Long vỗ một phát xuống bàn bên cạnh, để lại dấu bàn tay màu trắng: “Trần Vũ, nếu cậu không chấp nhận yêu cầu của tôi, vậy hôm nay tôi sẽ giết cậu để trả thù cho Thanh Long Xã của tôi.”
"Anh Trần, anh hãy suy nghĩ cho kỹ, nếu ra tay thì tính chất của việc này sẽ thay đổi." Chu Hồng Tuyết nhìn chằm chằm vào Trần Vũ.
"Tôi đã suy nghĩ đủ rồi, muốn ra tay thì cứ làm đi, cả ông và thêm hai Thái bảo còn lại nữa cùng nhau ra tay cũng không có vấn đề gì." Trân Vũ cười lạnh nói.
"Đúng là kiêu ngạo, Thập Tam Thái Bảo chúng tôi chưa từng gặp người kiêu ngạo như cậu, hôm nay tôi sẽ dạy cho cậu một bài học, miễn cho sau này cậu không biết trời cao đất dày." Nhậm Phi giận dữ, tay phải của ông ta túm một cái, một cây roi chín đốt xuất hiện trên tay.
Cạch một tiếng, đầu roi vút ra, một chuỗi tia lửa bắn ra, chuẩn bị ra tay.
"Anh Lục, tính cả tôi nữa, tôi cũng không tin, hôm nay chúng ta còn có thể thua tên nhãi ranh này." Trương Chiêu Minh cũng đứng lên, dự định ra tay.
“Từ khi nào mà Thập Tam Thái Bảo đã đến tình trạng này, đến mức phải đứng ra bênh vực một môn phái không ra gì trên giang hồ?” Cửa vừa mở ra, một ông lão khom lưng bước ra.