Từ nhỏ Trần Vũ đã lớn lên ở đây, mặc dù đã nhiều năm không trở lại nhưng mọi người vẫn nhận ra Trần Vũ, họ chào anh cách lãnh đạm.
Sau khi Trần Vũ đi ngang qua, phía sau có một đám người chỉ trỏ vào anh: "Đây không phải là đứa con vô dụng của ông già nhà họ Trần sao?"
"Đúng là cậu ta, phá hết tài sản của bố mình rồi cắt đứt liên lạc luôn, vẫn còn sống sao."
"Có vẻ như cậu ta cũng khá giả, lái xe sang, còn mang về một người vợ xinh đẹp như vậy."
"Hừ, không phải là xe và vợ đều là thuê đó chứ, bộ dạng không làm việc đàng hoàng của cậu ta mà còn có một cô gái xinh đẹp như vậy đi theo sao?"
Khi đi đến con đường trước nhà, Trần Vũ dừng lại, tay đang cầm quà của anh có chút run rẩy.
Anh đã không gặp bố mình nhiều năm rồi, không biết bây giờ ông ấy có khỏe không?
"Chồng à, anh đừng căng thẳng, giữa hai bố con nào. có mối thù nào kéo dài lâu đâu, có lẽ bố vẫn luôn mong chờ anh trở về." Diệp Hân Vũ nhận ra tâm trạng của Trần Vũ, cô nắm lấy tay Trần Vũ.
"Được, chúng ta trở về đi." Trần Vũ mỉm cười, nắm lấy tay Diệp Hân Vũ đi dọc theo con đường về nhà, anh đã nhiều năm không nhìn thấy nơi mình lớn lên, Trần Vũ có chút kích động.
Khi đi vòng qua con đường, nhìn về phía nhà mình, anh không khỏi sững người, nơi trước kia vốn là nhà anh nay đã không còn ngôi nhà như trong trí nhớ của anh nữa, mà là một nhà kho làm bằng sắt lá.
"Chuyện gì đã xảy ra vậy, nhà đâu, bố đâu?" Trần Vũ rất kinh ngạc.
"Tiểu Vũ, cậu về rồi à?" Một người đàn ông ngạc nhiên khi nhìn thấy Trần Vũ, ông ấy không ai khác chính là chú Mục, bố của Mục Ngạn Hồng.
"Trở về là…. tốt rồi, tốt lắm." Trần Văn Trọng lẩm bẩm lặp lại câu nói này, nước mắt đục ngầu rơi xuống.