"Bố, đây là cái gì?" Trần Vũ sửng sốt.
“Lúc bố nhặt được con, con chỉ mới mấy tháng tuổi, bị bỏ rơi dưới chân núi khóc oe oe, chỉ sợ thứ duy nhất có thể chứng minh thân phận của con chính là lá thư này, trên đó viết tên và ngày sinh của con, nhưng bên trong lá thư có nội dung gì thì bố cũng chưa xem qua.”
Trần Văn Trọng nói: “Bây giờ con đã lớn rồi, mở thư ra đọc thử đi, có lẽ từ đó có thể tìm được thông tin về cha mẹ ruột của con.”
Tay cầm lá thư của Trần Vũ hơi cứng lại, vẻ mặt anh phức tạp liếc nhìn lá thư này, sau đó không chút do dự ném nó vào lửa.
"Tiểu Vũ, con đang làm gì vậy?" Trần Văn Trọng kinh ngạc: "Chẳng lế con không muốn đi tìm cha mẹ ruột của mình sao?"
"Con là con ruột của bố, tìm bọn họ làm gì chứ?" Trần Vũ mỉm cười: "Bố, kiếp này con chỉ nhận một mình bố thôi."
"Có lẽ bọn họ không có lựa chọn nào khác nên mới bỏ rơi con." Trần Văn Trọng thở dài nói.
"Vậy chỉ có thể nói đó là ý trời, con và bọn họ không có duyên phận, con không muốn biết chuyện quá khứ, kiếp này con cũng chỉ nhận một mình bố thôi." Trần Vũ nghiêm túc nói.
"Bố tôn trọng sự lựa chọn của con, nhưng nếu một ngày nào đó, năng lực của con đạt đến một trình độ nhất định, hãy đến Thịnh Kinh xem thử đi." Trần Văn Trọng gật đầu.
“Được.” Trần Vũ cười nói: “Bố, con có cổ phần rất lớn ở một công ty dược phẩm, khí hậu của núi Dược ôn hòa, thích hợp để trồng các loại trung dược.”
"Con muốn thuê hết tất cả các nhà kính trồng thuốc. xung quanh để cung cấp trung dược cho công ty dược phẩm của con, bố đi liên hệ giúp con, đừng lo lắng về vấn đề kinh phí, tuyệt đối sẽ không để dân làng kiếm được ít tiền hơn bây giờ." Trần Vũ nói với một nụ cười.
"Toàn bộ núi Dược cộng lại có tới mấy vạn mẫu ruộng thuốc, con có đủ tiền thuê không?” Trần Văn Trọng kinh ngạc nói.