Vẻ mặt Diệp Hân Vũ tỏ ra khó hiểu, không phải vừa rồi đã trở mặt rồi sao? Vậy mà vẫn còn có thể vay được à?
"Vợ, chúng ta đi thôi." Trần Vũ bước tới.
"Chồng à, anh đã lấy được khoản vay sao?" Diệp Hân Vũ hỏi.
"Đúng vậy, anh nói lý lẽ với họ, vậy là họ đã cho anh vay." Trần Vũ cười nói.
"Nhưng loại người như Ngô Huy không phải là người tốt, có phải là cậu ta có ý đồ gì khác hay không?"
"Yên tâm đi, về sau cậu ta sẽ không xuất hiện ở hệ thống ngân hàng nữa." Trần Vũ cười nói
"Hân Vũ." Lúc này, một người phụ nữ chạy tới, cô ta là bạn thân của Diệp Hân Vũ, Hứa Tư Doanh
"Tư Doanh, cậu tới rồi." Diệp Hân Vũ vui vẻ nói.
"Không phải chúng ta đã hẹn nhau đi mua sắm rồi sao, tớ tan làm sớm, thế nào? Khoản vay đã được phê duyệt rồi chứ, người tớ giới thiệu không tệ đúng không." Vẻ mặt Hứa Tư Doanh hào hứng nói.
"A…khá tốt." Diệp Hân Vũ cũng không tiện nói Ngô Huy, liền quay người nói: "Chồng à, em và Tư Doanh đi trung tâm mua sắm."
"Hừ, họ Trần kia, anh tới đây làm gì?" Hứa Tư Doanh nhìn thấy Trần Vũ thì sắc mặt cô ta lập tức tối sâm xuống.
Mặc dù sau khi Diệp Hân Vũ kết hôn thì hai người họ cũng ít liên lạc hơn, nhưng cô ta vẫn nghe nói Trần Vũ là một tay cờ bạc, bạn thân của cô ta đã phải chịu rất nhiều đau khổ khi đi theo anh.
"Tại sao tôi không thể ở đây nữa?" Trần Vũ tỏ vẻ khó hiểu, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy người phụ nữ này, tại sao cô ta lại có thái độ thù địch với anh như vậy?
"Nếu anh còn có một chút nhân tính, thì hãy ly hôn với Hân Vũ đi, tại sao anh lại làm liên lụy cô ấy? Anh là loại người gì trong lòng anh không biết sao?" Hứa Tư Doanh tức giận nói.