"Đã gần năm mươi rồi, ông ấy đã nhặt tôi về, vất vả nuôi tôi lớn cũng không dễ dàng gì." Trần Vũ thở dài nói: "Nếu ông ấy có thể tìm được hạnh phúc cho riêng mình, thì tôi thật sự muốn chúc phúc cho ông ấy."
"Đúng vậy, chú Trần thật sự không dễ dàng." Tống Mộng Nghiên tràn đầy cảm xúc gật đầu.
"Sếp Tống, sau này con đường ở đây sẽ được trải nhựa, chúng ta về khảo sát một chút, các nhà máy sản xuất dược phẩm xung quanh Phong Lăng, nếu hợp tác được thì hợp tác, nếu không được thì chúng ta có thể trực tiếp thu mua." Trần Vũ cười nói.
"Được, lúc sau tôi sẽ làm một bản khảo sát." Tống Mộng Nghiên gật đầu: "Sếp Trần đang có ý định làm lớn sao?"
"Ừm, điều này là cần thiết." Trần Vũ khế mỉm cười:
"Sau này đừng gọi sếp này sếp kia nữa, chúng ta là bạn bè, cứ trực tiếp gọi tên tôi là được."
“Vậy thì anh cũng đừng gọi tôi là sếp Tống.” Tống Mộng Nghiên khẽ mỉm cười: “Chúng ta đều là bạn bè.”
"Được." Trần Vũ khẽ mỉm cười.
Sau khi đưa Tống Mộng Nghiên về công ty, Trần Vũ dự định về nhà.
Khi đi qua đường hầm cao tốc, bên ngoài có rất nhiều ô tô bị chặn, có xe cảnh sát giao thông chặn ở bên ngoài, hình như bên trong đã xảy ra một vụ tai nạn ô tô.
Trần Vũ nhảy xuống xe, xem xét tình hình bên trong, sáu chiếc xe va chạm liên tiếp, lính cứu hỏa đã có mặt ở bên trong để cứu người, xe cứu thương vẫn đang trên đường tới.
"Tôi là bác sĩ, tôi có thể cứu người." Trần Vũ nói với cảnh sát giao thông đang ngăn anh lại.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.tamlinh247. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
.atulhezy7::before{content:attr(mhpuzbjwdo);}.jfogespw7::before{content:attr(qshbdoauyr);}img{max-width: 100%;}