"Đúng vậy, là con của anh! Là con trai, nặng khoảng sáu cân, anh nhìn kỹ xem, tuyệt đối đừng ngủ, sau khi dưỡng thương xong, anh còn phải hoàn thành trách nhiệm của một người cha." Trần Vũ bế đứa trẻ lên và đưa lên trước mắt người bị thương.
"Được… được, cảm ơn anh, cảm ơn mọi người." Người bị thương không ngừng gật đầu, hai vợ chồng thật sự đã sống sót sau tai nạn.
Chẳng bao lâu xe cứu thương tới, những người thương được khiêng đi, một vị thầy thuốc trung y già chuyên về bó xương, nhìn người bị thương được Trần Vũ cứu, kinh ngạc nói: “Làm sao phần xương gãy của người bị thương có thể thẳng lại được? Đây là kỹ thuật bó xương cao siêu đến mức nào mới có thể làm được?"
“Xin chào, tôi là Triệu An Nhiên, anh còn nhớ tôi không?” Sau khi giải quyết xong sự việc, Triệu An Nhiên đi đến trước mặt Trần Vũ.
"Nhớ chứ, lân trước vợ tôi có dấu hiệu sảy thai, chính cô đã tới khám cho cô ấy." Trần Vũ mỉm cười nói.
“Anh là bác sĩ à?” Triệu An Nhiên hỏi.
Trần Vũ nói: “Tôi đã từng học y, nhưng sau khi tốt nghiệp tôi phải chật vật mấy năm, không lấy được chứng chỉ bác sĩ”.
"A, kỹ thuật y khoa của anh giỏi như vậy sao có thể. không lấy được chứng chỉ?" Triệu An Nhiên kinh ngạc: "Anh đi theo tôi, tôi đi tìm ông nội của tôi nhờ ông ấy làm giúp anh."
"Việc này… có thể làm được sao?" Trần Vũ hơi giật mình, chứng chỉ bác sĩ đối với anh mà nói thì có cũng được không có cũng không sao, nhưng dù sao anh cũng đã học y mấy năm, nếu không có thứ này, anh sẽ không đủ tự tin khi cứu người.
"Có thể, với thực lực của anh thì hoàn toàn không có vấn đề gì, vừa rồi anh dùng phương pháp châm cứu nào. để cứu người vậy?" Triệu An Nhiên có chút mong chờ hỏi.
“Chín châm khóa mệnh.” Trần Vũ nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.tamlinh247. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
.taydlcpf9::before{content:attr(mulzphoian);}.jwyzmpgu1::before{content:attr(lrbhasgwfm);}img{max-width: 100%;}