"Ra ngoài?" Trần Vũ liếc nhìn Chu Bằng, nói: "Chỉ sợ cậu không đủ tư cách."
"Anh có biết tôi là ai không?" Chu Bằng cười.
"Không biết, nhưng đối với người kiêu ngạo như cậu, tôi thật sự rất muốn tát cho cậu mấy bạt tai." Trần Vũ cười nói.
"Ha ha, đánh tôi? Anh lại đây, chỗ này nè, đánh mạnh vào." Chu Bằng tiến lên một bước, một tay chỉ vào mặt mình: "Để tôi xem anh có dám hay không."
"Được, đây là do cậu tự nói đó." Trân Vũ mỉm cười, anh đột nhiên vươn tay ra, tát một cái thật mạnh vào. khuôn mặt đáng ghét của tên này.
Bốp… Chu Bằng bị Trần Vũ tát một bạt tai văng ra xa mấy mét, cậu ra phụt một cái phun ra một ngụm máu.
"Anh, anh dám ra tay?" Chu Bằng khó khăn đứng lên từ dưới đất, không thể tin nhìn Trần Vũ.
"Đây là do cậu chủ động yêu cầu mà, tôi không thể không thỏa mãn cậu." Trần Vũ nhếch miệng cười, sau đó lại tát vào mặt cậu ta một cái.
Bốp… lần này cậu ta bị tát bay thẳng ra cửa, Chu Bằng đứng dậy từ trên mặt đất, hai bên mặt sưng vù như: đầu heo, rít lên: "Ông đây muốn giết chết anh."
Bốp…một chân đá vào ngực Chu Bằng, phịch một tiếng, Chu Bằng bị Trần Vũ đá bay ra ngoài, cậu ta năm trên mặt đất hồi lâu không thể đứng dậy.
"Trở về nói với ông nội của cậu, về sau không cần có ý đồ với Hạnh Lâm Cư nữa, hiểu không?" Trần Vũ cười nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.tamlinh247. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
.bpyqgjfw4::before{content:attr(bsegxhtuzn);}.jhlkwmrv3::before{content:attr(plnhzeocqk);}img{max-width: 100%;}