Chủ quán là một ông lão khoảng sáu mươi tuổi, trước mặt ông ta là một tấm bạt rách, có đặt mấy mảnh nấm linh chỉ to bằng lòng bàn tay.
Mấy cây nấm linh chỉ này có màu sẫm, hơn nữa còn nhăn nheo, trông hơi khô.
Nhưng hai mắt Trần Vũ lại sáng lên, trong nháy mắt đã bị những mảnh nấm linh chỉ to bằng lòng bàn tay này hấp dẫn.
Theo anh thấy, những mảnh nấm linh chỉ này trông bình thường nhưng bên dưới lớp da đen sạm lại tràn đầy nguyên khí.
"Cụ ông, cái này bán thế nào?" Trần Vũ hỏi.
"A? Cậu muốn mua sao, chàng trai?" Ông lão dường như đã chờ đợi rất lâu, thuốc có bề ngoài không tốt cũng không có người hỏi thăm, Trần Vũ là người đầu tiên hỏi.
"Đúng vậy, tôi muốn mua." Trần Vũ mỉm cười.
"Cái này…tôi đào ra từ trên vách đá sau núi, cậu cảm thấy năm mươi tệ có được không?" Ông lão run rẩy nói.
"Năm mươi?" Trần Vũ ngơ ngác, theo khí tức xét đoán, đây là huyết ngọc linh chỉ hiếm thấy, đánh giá là hiếm có, bán năm mươi?
"A, đắt lắm sao? Ba mươi, không thể ít hơn, tôi phải đóng học phí cho cháu trai." Ông lão sợ Trần Vũ sẽ rời đi.
"Không phải, cụ ông, thuốc này của ông có thể bán được giá rất tốt, ông tăng giá lên đi.' Trần Vũ dở khóc dở cười.
“Năm ngàn.” Ông lão khế căn môi.
"To gan hơn nữa." Trần Vũ bất đắc dĩ, anh không muốn ông lão này chịu thiệt, nhưng thân là người mua, anh cũng không thể chủ động ra giá.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.tamlinh247. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!