Chương 70: Cục ân oán
“Ý của anh là sao?” Chu Hồng Tuyết bình tĩnh nói: “Chúng ta đang giải quyết ân oán.”
“Đúng vậy, giải quyết ân oán thì giải quyết ân oán, nếu có thể chấp nhận thì tôi sẽ chấp nhận hòa giải, nếu không thể chấp nhận hòa giải thì tất nhiên tôi sẽ không chấp nhận.”
“Sao cô không hỏi thử xem tại sao tôi lại phải đến khiêu chiến Võ quán Thanh Long của ông ta? Tại sao cô không hỏi xem vì lý do gì mà tôi lại làm phá hủy tu vi của Chu Thanh và đánh gãy tay ông ta?” Trần Vũ đứng dậy nói: “Quán trà Huyền Vũ được mệnh danh là nơi giải quyết những ân oán của chốn giang hồ. Nhưng tôi thấy hình như cũng không có gì hơn thế, hôm nay tôi tuyên bố ở đây, nếu Chu Long xin lồi tôi, từ đây Thanh Long Xã biến mất khỏi Phong Lăng thì chuyện này coi như kết thúc, nếu không, kết cục của ông ta sẽ giống như mấy tên sư đệ của ông ta vậy.”
“Hồn xược.” Chu Long vỗ một phát xuống bàn bên cạnh, để lại dấu bàn tay màu trắng: “Trần Vũ, nếu cậu không chấp nhận yêu cầu của tôi, vậy hôm nay tôi sẽ giết cậu để trả thù cho Thanh Long Xã của tồi.”
“Anh Trần, anh hãy suy nghĩ cho kỹ, nếu ra tay thì tính chất của việc này sẽ thay đổi.” Chu Hồng Tuyết nhìn chằm chằm vào Trần Vũ.
“Tồi đã suy nghĩ đủ rồi, muốn ra tay thì cứ làm đi, cả ông và thêm hai Thái bảo còn lại nữa cùng nhau ra tay cũng không có vấn dề gì.” Trần Vũ cười lạnh nói.
“Đúng là kiêu ngạo, Thập Tam Thái Bảo chúng tồi chưa từng gặp người kiêu ngạo như cậu, hôm nay tồi sẽ dạy cho cậu một bài học, miễn cho sau này cậu không biết trời cao đất dày.” Nhậm Phi giận dữ, tay phải của ông ta túm một cái, một cây roi chín đốt xuất hiện trên tay.
Cạch một tiếng, đầu roi vút ra, một chuồi tia lửa bắn ra, chuẩn bị ra tay.
“Anh Lục, tính cả tôi nữa, tôi cũng không tin, hôm nay chúng ta còn có thể thua tên nhãi ranh này.” Trương Chiêu Minh cũng đứng lên, dự định ra tay.
“Từ khi nào mà Thập Tam Thái Bảo đã đến tình trạng này, đến mức phải đứng ra bênh vực một mồn phái không ra gì trên giang hồ?” cửa vừa mở ra, một ông lão khom lưng bước ra.
Ông lão này không phải ai khác mà chính là chú Tạ, ông lão quét rác trước cửa phòng Hoàng Tứ gia, ông ấy còn có một thân phận khác, người đứng đầu Thập Tam Thái Bảo – Tạ Vồ Kỵ.
“Đại ca.” Sắc mặt hai người Nhậm Phi và Trương Chiêu Minh hoàn toàn thay đổi.
Tạ Vô Kỵ da hai mươi năm không tham gia vào chuyện giang hồ, sao bây giờ ông ấy lại đột nhiên xuất hiện?
“Cậu Trân, tôi tới đây theo yêu cầu của Hoàng Tứ gia, hy vọng có thế giúp được cậu.” Tạ Vồ Kỵ đi tới trước mặt Trần Vũ nói.
“Làm phiền chú Tạ rồi!” Trần Vũ mỉm cười.
Tạ Vô Kỵ gật đầu, đứng ở phía sau Trần Vũ, ánh mắt hơi cụp xuống, giống như một người hầu lớn tuổi.
Nhưng ông ấy vừa đứng ở đó, Nhậm Phi và Trương Chiêu Minh không dám hó hé gì nữa, hai người và Lý Trung Nghĩa đang bị thương đều ủ rũ rúc vào trong góc.
“Tạ tiền bối cũng định can thiệp vào chuyện của chúng tồi sao?” Sắc mặt của Chu Long rất khó coi.
“Thanh Long Xã đã không tuân theo quy tắc của giang hồ, cấu kết với tên nhãi ranh họ Đồ để cướp đoạt mạng sống của người khác, các đệ tử của ông thậm chí còn giúp đỡ kẻ ác, giúp cháu trai của Đồ Phong làm nhiều việc trái với luân lý đạo đức.”
“Cô Chu, những năm gần đây bố nuôi của cô rất ít can thiệp vào chuyện giang hồ, nhưng quán trà Huyền Vũ vần là quán trà Huyền Vũ, tồi cũng khuyên cồ tuyệt đối khồng nên vì động cơ cá nhân mà xúc phạm đến địa vị của quán trà Huyền Vũ trong chốn giang hồ.” Tạ Vô Kỵ nhẹ nhàng nói.
“Tạ tiền bối dạy bảo rất dung.” Chu Hồng Tuyết mỉm cười, nhưng trong mắt lại hiện lên một tia tàn nhẫn, cô ta quay người lại nói: “Nhưng đúng là Trần Vũ làm người khác bị thương, hủy hoại danh tiếng của người ta.”
“Người trong chốn giang hồ quan tâm nhất là thế diện, Trần Vũ khồng chừa đường sống cho người khác, điều này cũng không thích hợp, nếu hồm nay Chu tiền bối không thực hiện dược mong muốn trong lòng thì sẽ không nuốt nối mối hận này.”
“Nuốt không được thì ra tay đi.” cửa vừa mở, lại có một ông lão khác bước vào, ông lão này chính là ông Lý mà Trần Vũ vừa mới giúp đỡ.
Õng ấy còn có một thân phận khác, chủ của quán trà Huyền Vũ – Lý Huyền Linh.
“Là ngài?” Trần Vũ có chút giật mình.
“Chàng trai trẻ, chúng ta lại gặp nhau.” Lý Huyền Linh khẽ mỉm cười: “Hồng Tuyết, chuyện hồm nay vần nên do ta phụ trách.”
“Bố nuôi, không phải ngài đã bế quan để dưỡng thương sao?” Chu Hồng Tuyết sửng sốt.
“Không cần, châm liễu đã được rút ra, từ giờ trở đi, ta không còn cần phải bế quan nửa tháng một lần nữa.” Lý Huyền Linh nhàn nhạt nói.
“Cái gì, vết thương của bố nuôi đã khỏi rồi sao?” Chu Hồng Tuyết kinh ngạc, trong mắt có chút gì đó kỳ lạ, nhưng sau đó cô ta cúi đầu nói: “Chúc mừng bố nuôi, vết thương ở phổi kéo dài mấy chục năm cuối cùng cũng đã được giải quyết.”
“Chu Long, tôi đã tìm hiểu rõ ràng nguyên nhân sự việc, lỗi là do Võ quán Thanh Long của ông không tuân thủ quy tắc, ồng khồng phục đúng không?” Lý Huyền Linh quay người nói.
“Cậu ta phá hủy Võ quán Thanh Long của tôi, không trút được mối hận này, tôi sẽ không bỏ qua.” Chu long quát.
“Vậy các người có thể dùng cách thức một chọi một giải quyết triệt để ân oán hôm nay.” Lý Huyền
Linh xua tay.
Tám người đàn ông cao to mặc dồ đỏ dồng thanh hét lên, đùng đùng đùng, tiếng trống vang lên.
“Trần Vũ, hôm nay tôi muốn giết cậu.” Chu Long hung bạo hét lớn, hơi thở trầm xuống, đột nhiên lao về phía Trần Vũ.
Bùm, Thanh Long Quyền của Chu Long cực kỳ bá đạo, hơn nữa dưới sự kết hợp của tu vi Võ Chân Cảnh của ông ta, uy lực càng mạnh mẽ hơn.
Trần Vũ cũng khồng nói nhiều, ngưng tụ thánh thanh khí, đấm ra một quyền.
Bùm, hai nắm đấm của hai người va vào nhau, thân hình Chu Long lắc lư, răng rắc một tiếng, nắm tay phải của ông ta bị nứt ra.
Trần Vũ tiến về phía trước một bước, răng rắc, sàn nhà dưới chân nứt ra, thế đánh của anh không hề giảm mà tiếp tục đấm ra.
Bùm… Nội kình cấp hai phát ra từ nắm tay, Chu Long phun ra một ngụm máu và bay đi hơn mười thước.
Tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc, Chu Long là cao thủ Võ Chân, phóng thích ra chân khí, có thể dùng lực đấm làm bị thương người khác ở khoảng cách vài mét, nhưng ai có thể ngờ rằng Trần Vũ chỉ cần một chiêu đã có thế đánh bại ông ta.
Đùng đùng đùng, tiếng trống báo hiệu kết thúc.
“Cục ân oán đã được giải quyết! Chuyện này
cũng kết thúc! Từ giờ trở đi, không ai được phép gây phiền toái cho đối phương, nếu khồng quán trà Huyền Vũ sẽ dùng hết năng lực để đuối giết người đó.1′ Lý Huyền Linh trầm giọng nói: “Tan cục!”
Chu Long chật vật đứng lên từ mặt đất, ông ta bị thương nặng, từ nay về sau tu vi sẽ bị giảm sút rất nhiều, Thanh Long Xã xem như đã suy tàn, từ nay xem như không bao giờ có thế gia nhập thế lực giang hồ nữa.
Lý Trung Nghĩa tuy rằng cũng bị thương, nhưng dù sao ông ta cũng là cao thủ luyện hoành, hơn nữa còn trẻ nên vết thương không nghiêm trọng, ông ta kinh ngạc nhìn Trần Vũ, không dám nói gì, cùng hai Thái bảo còn lại chán nản rời đi.
“Này, đây là cách người trong giang hồ các anh giải quyết ân oán của mình sao?” Sau khi ra ngoài Lâm Thanh Nguyệt vần có chút phân khích.
“Tôi cũng không phải là người trong giang hồ.” Trần Vũ nói: “Đây là lần đầu tiên tồi nhìn thấy cảnh tượng này.”
“Anh lợi hại như vậy còn chưa tính là người trong giang hồ sao?” Lâm Thanh Nguyệt trợn mắt nhìn Trần Vũ: “Được rồi, tôi về trước đây, hôm nay anh nợ tôi, anh phải mời tôi ăn cơm.”
“Bất cứ lúc nào cũng được.” Trần Vũ mỉm cười.
Sau khi Lâm Thanh Nguyệt rời đi, một chiếc A8 dừng lại trước mặt Trần Vũ.
Cửa sổ xe hạ xuống, khuôn mặt lạnh lùng của
Đồ Phong lộ ra: “Trân Vũ.”
“Sếp Đổ, còn có chuyện gì sao?” Trần Vũ liếc nhìn ĐỖ Phong.
“Tôi nhất định sẽ báo thù cho cháu trai tôi, cứ chờ xem.” Đồ Phong cười lạnh một tiếng, kéo cửa kính xe lên, rời khỏi nơi này.
Trần Vũ nhìn chằm chằm vào xe của Đồ Phong, trong lòng nảy ra tia sát ý, Đỗ Phong là một mầm họa lớn, phải nhanh chóng loại bỏ mới được.
“Anh Trần, bây giờ anh đang ở đâu?” Lúc anh chuẩn bị quay về, thì Tống Mộng Nghiên gọi điện thoại tới, giọng điệu của cô ấy nghe có vẻ hơi kích độnq.
Truyện Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (full) : chương 70 cục ân oán
Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (full)
-
Cửu Ca
Chương 70 Cục ân oán
Danh Sách Chương: