Ở chỗ của anh, trừ phi cô gái kia cam tâm tình nguyện, còn nếu họ dám dùng những thủ đoạn hèn hạ thì Trân Vũ sẽ không đồng ý.
Anh uống một ngụm hết ly rượu trong tay, sau đó đứng dậy đi về phía căn phòng kia.
Bên trong có bốn nam thanh niên, cô gái vừa rồi không còn tỉnh táo nữa mà đã năm bất tỉnh trên ghế Sofa.
Bốn tên nam thanh niên tụ quanh bàn trà, trên mặt bàn có để một ít bột trắng, rõ ràng họ là những tên nghiện ma túy.
"Hoàng Mao, Tống Tư Vũ thế nào rồi?" Một thanh niên hỏi.
"Anh Trương đừng lo lắng, con nhỏ khốn kiếp đó đã bị tôi chuốc thuốc rồi, một lát nữa, chúng ta có thể vui vẻ chơi đùa." Hoàng Mao cười hì hì, cạo sạch bột phấn trên bàn, hít thật sâu vào lỗ mũi rồi ngã người xuống ghế sofa, trông có vẻ rất mãn nguyện.
“Ha ha, các anh em, tôi lên trước.” Tên nghiện vừa hút bột kia cởi áo trên rồi nhào về phía Tống Tư Vũ. Đột nhiên, Tống Tư Vũ dùng chút ý thức đã mơ hồ chộp lấy chai rượu và đập vào đầu tên kia.
Choang! Tên thanh niên kia hét lên thảm thiết rồi ôm cái đầu chảy máu ngã xuống.
"Bắt con khốn này lại!" Hoàng Mao tức. , hắn nhớ rõ ràng là đã đánh thuốc mê, sao Tống Tư Vũ còn có thể cử động được?
Mấy tên thanh niên bước tới và đè Tống Tư Vũ xuống, ý thức của Tống Tư Vũ rất mơ hồ, cô ấy vùng vẫy một cách tuyệt vọng: "Thả tôi ra, lũ khốn nạn các người."
Nhưng cô ấy là một con gái, ý thức lại không rõ ràng, làm sao có thể chống lại được mấy tên thanh niên kia? Cô ấy bị đè chặt xuống ghế sofa, Hoàng Mao hét lên: "Lột sạch cô ta."
Vài tên đưa tay định kéo quần áo của cô ấy ra, Tống Tư Vũ hét lên và vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Đột nhiên cánh cửa bật mở, Trần Vũ đi vào, anh túm lấy một tên thanh niên, đấm hắn ta một cú để dạy cho. hắn ta cách làm người một lần nữa, sau đó đá người sang một bên.
Tống Tư Vũ đã hoàn toàn bị ngấm thuốc, cô ấy miễn cưỡng mở mắt ra, liếc nhìn Trần Vũ một cái, sau đó ngã xuống đất.