"Đúng vậy, còn nhiều lắm." Trần Vũ gật đầu.
"Được rồi, anh Trần, hay anh đầu tư vào tập đoàn Thiên Vân của chúng tôi đi." Tống Mộng Nghiên đột nhiên đứng lên: "Trong trường hợp này, chúng ta có thể cùng có lợi."
“Tôi không đồng ý.” Đột nhiên, cánh cửa mở ra và một người đàn ông đẩy cửa đi vào.
Thành Vĩnh, tổng giám đốc của Dược phẩm Thiên Vân.
"Sếp Thành." Tống Mộng Nghiên vội vàng đứng dậy: "Sếp Thành, ông nghe tôi nói, anh Trần đầu tư vào Thiên Vân thì đều có lợi cho tất cả chúng ta."
"Tôi không quan tâm, Tống Mộng Nghiên, đừng trách tôi không cảnh cáo cô, hiện tại Dược phẩm Thiên Vân có một trà thảo dược, một loại thuốc ho, một loại thuốc trị cảm lạnh mà tôi có quyền sở hữu, nếu cô dám để người chia cổ phần, tôi sẽ rút ủy quyền ngay lập tức." Thành Vĩnh trầm giọng hét lên.
"Sếp Thành, ba loại thuốc này là ba mặt hàng phổ biến nhất trong công ty chúng ta, nếu cần thiết, chúng ta có thể thảo luận kĩ càng hơn, đừng rút lại ủy quyền." 'Tống Mộng Nghiên ngạc nhiên.
"Vậy thì phải nghe lời tôi, đề nghị trước đây của tôi, cô suy nghĩ kỹ rồi chứ." Thành Vĩnh mỉm cười.
"Sếp Thành, trước đây ông đã yêu cầu nắm giữ 40% cổ phần của tập đoàn Thiên Vân, xin thứ lỗi, tôi không thể đồng ý với yêu cầu này được." Giọng nói của Tống Mộng Nghiên trở nên lạnh lùng.
“Vậy thì không cần phải nói nữa, Tống Mộng Nghiên, tôi và bố cô cũng xem như bạn bè, sau khi ông ấy mất, tôi cũng đóng góp rất lớn cho công ty, công ty có thể đưa ra thị trường và đạt quy mô như ngày nay, trong đó có một nửa công lao của tôi, bây giờ cô chỉ cho tôi hơn mười phần trăm cổ phần, điều này không phù hợp." Thành Vĩnh cười ha ha nói.
"Sếp Thành, chúng ta việc nào ra việc đó, 15% cổ phần là nhượng bộ tối đa của tôi." Tống Mộng Nghiên lắc đầu.
"Vậy thì xin lỗi, bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ thu hồi sự ủy quyền đơn thuốc của ba loại thuốc này, để tôi xem Dược phẩm Thiên Vân làm gì để cạnh tranh với kẻ thù cũ là Dược phẩm Tam Đế." Thành Vĩnh cười lạnh nói.
"Sếp Thành, nếu ông có điều gì không hài lòng với công ty, ông có thể nêu ra." Tống Mộng Nghiên mềm giọng nói: "Hiện tại thị trường Trung y đang suy thoái, chúng ta đã gặp bất lợi trong việc cạnh tranh với Dược. phẩm Tam Đế"
"Đúng vậy, tôi qua cầu rút ván thì đã sao? Giáo sư Lý, ông phải suy nghĩ nhiều hơn cho bản thân mình đi, Tống Mộng Nghiên là chỉ là một người phụ nữ, làm sao có tương lai khi đi theo cô ta được? Hay là chúng ta cùng nhau đến Tam Đế, tôi bảo đảm phúc lợi sẽ tốt hơn ở đây.” Thành Vĩnh ngẩng đầu lên.