"Không, tôi không biết, anh Hàn, nếu có chỗ nào xúc phạm mong anh tha thứ cho tôi." Mặt Rỗ bắt đầu hoảng sợ.
“Anh ấy là đại ca của tao, là ông chủ của Trâu Đại Long” Lý Hàn cười lạnh nói: “Mặt Rỗ, mày kiếm tiền như thế nào tao không quan tâm, nhưng hôm nay người mà mày đã xúc phạm, là người mà mày không thể chọc nổi.”
"Ông chủ của sếp Trâu?" Hai chân Mặt Rõ run lên, hắn ta kinh hãi nhìn Trần Vũ, lần này hẳn ta thật sự xong đời.
Trâu Đại Long là ai? Ông ta lũng đoạn gần một nửa địa điểm giải trí và quán bar ở Phong Lăng, tuyệt đi nhân vật cộm cán, người này là ông chủ của Trâu Đại Long sao?
"Sếp Trần, tôi không biết, sếp Trần." Mặt Rỗ run bần bật: "Thật xin lỗi, sếp Trần, nếu tôi biết thân phận của ngài thì có cho tôi một trăm lá gan tôi cũng không dám lừa gạt trước mặt vợ ngài."
“Bây giờ nói chuyện này thì có ích gì đâu?” Trần Vũ cau mày: “Bây giờ tôi rất không vui, bởi vì anh đã làm cho vợ tôi không vui." tôi sẽ trả lại tiền Mặt Rỗ khóc lóc
"Sếp Trần, xin hãy tha thứ cho tôi, cho ngài ngay lập tức, ngay lập tức… nói.
Trần Vũ quay lại, vẫy vẫy tay.
Lý Hàn ở phía sau lấy một câu gậy từ tên đàn em rồi đánh mạnh vào chân Mặt Rõ.
Răng rắc, Mặt Rỗ hét lên một tiếng thảm thiết, quỳ rạp xuống đất, Lý Hàn cầm lấy gậy đánh mạnh vào người hắn ta.
Sau khi đánh liên tiếp hơn chục gậy khiến cả người Mặt Rỗ đầy máu, Lý Hàn ném cây gậy sang một bên: “Đập quầy!”
"Vâng, các anh em, lên!" Một đám người lao tới, nắm chặt vũ khí trong tay và đập mạnh vào quầy.
Mặt Rỗ tuy lừa gạt, nhưng trong quầy trưng bày của hắn ta vẫn còn rất nhiêu thứ tốt, chưa đây năm phút, quầy trưng bày được trang hoàng trông có vẻ cao cấp này đã bị đập nát thành từng mảnh.
Sắc mặt của đôi nam nữ nhân viên bán hàng vừa rồi đã tái nhợt.
"Hai người các người nói thử xem chuyện hôm nay nên giải quyết như thế nào." Trần Vũ nhìn chằm chằm hai người.
"Sếp Trần, tôi sai rồi sếp Trần, nhưng chuyện này đều là do ông chủ ra lệnh, tôi cũng không thể làm gì được." Nam nhân viên bán hàng phịch một tiếng quỳ xuống.