Truyện Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (Truyện FULL) : chương 12: ỷ mạnh hiếp yếu

Trang chủ
Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (Truyện FULL)
Chương 12: Ỷ mạnh hiếp yếu
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Anh Tam, anh nói đúng, giới chơi đồ cổ này thâm sâu, muốn chơi được thì phải nộp chút học phí, cảm ơn đồ vật mà anh đã giới thiệu.” Trần Vũ cất hổ phù, xoay người ra rời đi.

“Đợi đã, Trần Vũ, đồ vật này tôi không bán nữa.” Quý Kiệt nói.

“Đã thoả thuận mua bán xong rồi, anh nói không bán nữa thì không bán nữa sao?” Trần Vũ lườm Quý Kiệt.

“Tiệm này là do tôi mở, tôi nói không bán nữa là không bán nữa” Quý Kiệt vẫy tay một cái, xuất hiện thêm vài tên bao vây Trần Vũ bốn phía, bộ dáng như chuẩn bị đánh người vậy.

“Trần Vũ, tên nhóc nhà mày đúng là chó ngáp phải ruồi, nộp món đồ kia ra đây, tiền tao trả lại cho mày, mày đừng không biết điều.” Lưu Tam vẻ mặt âm hiểm.

“Trên đời này sợ rằng không có chuyện gì dễ dàng.” Trần Vũ cười: “Ông chủ Quý, làm ăn buôn bán hay làm người đều phải giữ chữ tín, lật lọng như thế, chỉ sợ tiệm của anh sau này không làm ăn được nữa đâu?”

“Ha ha, việc này mày không cần quan tâm, Trần Vũ, mày ra ngoài tìm hiểu xem Quý Kiệt tao là ai, món đồ này, một là mày để lại đây, hai là tao đánh gãy hai chân của mày.” Quý Kiệt cười lạnh nói.

“Vậy được, hôm nay tôi sẽ lập lại quy tắc ở cái con phố đồ này" Trần Vũ cười lạnh, mấy tên oắt con này anh không thèm để vào mắt.

“Dừng tay” Đúng lúc này, ông lão tiến lên: “Ông chủ Quý, cậu làm như vậy là phá luật của phố đồ cổ đấy."

“Ông già, ông đừng có lo chuyện bao đồng, nếu không tôi sẽ đánh luôn cả ông.” Lưu Tam ác ôn nói.

“Ừ, Ngô Quốc Trung tôi sống lâu vậy rồi, từ trước đến nay chưa ai dám nói chuyện với tôi như thế” Ông lão cười.

“Ông nói gì, ông là Ngô Quốc Trung?” Quý Kiệt ngớ người.

“Đúng vậy, là tôi, nếu không tin, bây giờ tôi có thể gọi điện thoại gọi người của hiệp hội đồ cổ và cục công thương đến đây.” Ông lão hờ hững nói.

“Trời ơi, đây là ngài Ngô-Ngô Quốc Trung.” “Ngài Ngô là ai? Ông lão này lai lịch rất lớn sao?”

“Anh không biết à? Hội trưởng của hiệp hội đồ cổ, lần này lão Quý thảm rồi.”

Những người vây quanh xem kịch hứng thú thảo luận sôi nổi.

Trân Vũ cảm thấy bất ngờ nhìn ông lão kia, không ngờ ông lão này lai lịch lớn vậy, Ngô Quốc Trung ít khi lộ diện, nhưng danh tiếng cực cao, gần như là đại sư cấp bảo vật quốc gia, truyền hình mời ông ấy tham gia mấy tiết mục kiểm định đánh giá, ông ấy đều từ chối.

“Hội trưởng Ngô, đều là hiểu nhầm” Quý Kiệt toát mồ hôi hột, mặc dù hắn là tay anh chị, nhưng ông già này, hắn không dám trêu chọc.

Ông ấy là hội trưởng hiệp hội đồ cổ, cũng là giáo sư chuyên ngành cổ vật, đồ đệ học sinh có ở khắp các ngành, nếu như làm to chuyện, sau này hắn chắc chắn không thể lăn lộn ở đây nữa.

“Đồ vật đã bán ra, cậu còn dám đòi lại sao?” Ngô Quốc Trung nói.

“Không, không, không đòi lại nữa.” Quý Kiệt lắc đầu lia lịa.

“Quý Kiệt, phố đồ cổ có quy tắc của phố đồ cổ, phải nghiêm khắc tuân theo, bắt đầu từ hôm nay, cửa tiệm của cậu phải đóng cửa ba tuần để chỉnh đốn, nếu như phạm phải lần nữa, sẽ do bộ công thương tiến hành xử lí” Ngô Quốc Trung hờ hững nói

“Dạ dạ, không thu lại nữa, sau này cũng không tái phạm nữa.” Quý Kiệt đầu đầy mồ hôi lạnh.

“Nhóc con, món đồ này của cậu chắc chắn không bán sao?” Giáo huấn Quý Kiệt xong xuôi, Ngô Quốc Trung nhìn Trần Vũ.

“Không, tôi tặng người khác.” Trần Vũ cười nói.

“Tiếc quá, rất ít đồ vật thời Xuân Thu còn lưu lại đến ngày nay, cực kì có giá trị sưu tầm” Ngô Quốc Trung lắc đầu đầy tiếc nuối, ông ấy rất thích món đồ này.

Nhưng một mặt Trần Vũ không bán, mặt khác khả năng kinh tế của ông ấy cũng không đủ để mua, ông ấy không còn cách nào, đành đưa ra một tấm danh thiếp nói: “Nhóc con, đây là danh thiếp của tôi, nếu thay đổi ý nghĩ hoặc là muốn bán nó, có thể tìm tôi.”

“Được, cảm ơn ông Ngô” Trần Vũ cầm lấy tấm danh thiếp, cảm ơn ông Ngô xong liền rời khỏi đó.

Sau khi Trần Vũ đi, những người trong tiệm của Quý Kiệt cũng tản đi, vẻ mặt của Lưu Tam và Quý Kiệt đều rất khó coi.

“Con mẹ nó, không thế cứ để như thế được.” Vẻ mặt Lưu Tam âm trầm: “Bây giờ tôi sẽ tìm người chặn tên nhóc kia lại.”

“Mau lên, không được để tên nhóc kia ra khỏi phố đồ cổ.” Quý Kiệt cắn răng nghiến lợi nói.

Trần Vũ chưa ra khỏi cổng lớn của phố đồ cổ, Lưu Tam đã dẫn theo vài người dồn Trần Vũ vào góc nhỏ.

“Trân Vũ, giao đồ ra đây." Lưu Tam sâm mặt nói.

“Anh Tam, như thế này là anh đang ỷ mạnh hiếp yếu đấy.” Trần Vũ cười.

“Bớt nói nhảm đi, để đồ lại, mày có thể đi, nếu không tao đánh gấy hai chân của mày.” Lưu Tam cười lạnh nói.

“Lưu Tam, có phải anh cho răng tôi vẫn là Trần Vũ của lúc trước?” Trần Vũ bỏ Ngọa Hổ trong tay xuống, khởi động gân cốt.

“Ái chà, vài ngày không gặp, tên nhóc này thay đổi rồi? Mày quên lúc trước thua tiền, khóc lóc cầu xin bọn tao như thế nào rồi à?” Lưu Tam cười lạnh nói: “Sao nào, mày còn muốn đánh bọn tao à?”

Trần Vũ mỉm cười, sau đó tát một bạt tai, bốp một tiếng, cơ thể Lưu Tam nghiêng sang một bên, một bên đầu va mạnh vào bức tường bên cạnh, hắn không kịp rên một tiếng đã hôn mê bất tỉnh.

“Dám đánh anh Tam à, lên!” Mấy người anh em của Lưu Tam tức giận, đồng loạt tiến lên.

Trần Vũ nhếch mép cười. Nghênh đón mấy tên đó, bốp bốp bốp…

Vài giây sau, Trần Vũ cầm đồ ở dưới đất lên, chỉnh lại quần áo, nghênh ngang mà đi, chỉ để lại mấy tên cao to lực lưỡng đau đớn vặn vẹo trên nền đất.

Mấy ngày sau, đến ngày sinh nhật của bố Diệp Hân Vũ.

Đứng trước cửa nhà hàng Phúc Mãn Lâu, trong lòng Diệp Hân Vũ có chút thấp thỏm.

“Chồng ơi, em sợ” Diệp Hân Vũ năm chặt tay của Trần Vũ.

“Sợ gì chứ? Con gái tham dự sinh nhật bố là lẽ đương nhiên, bố vợ mắng con rể kém cỏi vài câu cũng là lẽ thường tình” Trần Vũ nắm chặt tay cô nói: “Chúng ta vào thôi.”

Nghe những lời nói nhẹ nhàng của Trần Vũ, Diệp Hân Vũ gật đầu, cùng Trần Vũ đi vào trong.

Nhà hàng Phúc Mãn Lâu là biểu tượng cho sự cao cấp của Phong Lăng, chi nhánh mở khắp các thành phố, giá trị thị trường vượt quá tỷ, hơn nữa lần này, địa điểm lựa chọn tổ chức sinh nhật của bố vợ Diệp Thái Hòa là nhà hàng gốc, chất lượng rất tốt.

Vừa ra khỏi thang máy, họ đã chạm mặt đoàn người nhà họ Diệp đang cười nói ở đó.

“Thay đổi gì chứ? Chó đổi nết ăn phân à?” Chu Lộ cười lạnh nói: “Mau dắt người ra khỏi đây, nếu không bố nhìn thấy là sẽ tức chết đấy.”

Danh Sách Chương:

Truyện chữ tổng hợp website đọc truyên chữ online hàng đầu hiện nay. Tổng hợp các bộ truyện chữ tiên hiệp, huyền ảo, tận thế, đô thị, ngôn tình hay nhất được nhiều đọc giả bầu chọn
Các bạn đang theo dõi bộ truyện

Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (Truyện FULL)

được convert và dịch mới nhất. Đây là một trong những bộ truyện chữ thuộc thể loại {theloai-link}hay nhất hiện nay. Bộ truyện được sáng tác bởi bàn tay tài hoa của tác giả Cửu Ca.
Bạn có thể đọc truyện Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (Truyện FULL) Chương 12: Ỷ mạnh hiếp yếu được cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các chap mới nhất của truyện Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (Truyện FULL) sẽ lên tục được update trong thời gian sắp tới. Hãy theo dõi website đọc truyện online TruyenchuTH ngay để đừng bỏ lỡ những bộ truyện chữ hay nhé.
Tại sao bạn lại nên chọn TruyenChuTH để theo dõi những bộ truyện chữ mới nhất? TruyenChuTH luôn cập nhật những bộ truyện chữ hay và mới nhất dựa theo bảng xếp hạng truyện tại Trung Quốc. Đôi lúc đọc truyện, những quảng cáo hiện lên khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nhưng đừng lo vì điều đó, vì tại TruyenChuTH, những quảng cáo luôn được hiển thị có khoa học. Sẽ không khiến các bạn cảm thấy bực mình hay khó chịu. TruyenChuTH còn có một đội ngũ quản trị viên giàu kinh nghiệm. Luôn đảm bảo tốc độ load truyện được nhanh chóng, giúp cho các độc giả coi truyện không bị giật hay load chậm. Còn chờ gì nữa hãy theo lưu ngay địa chỉ website TruyenChuTH của chúng tôi vào bookmark của bạn ngay để có thể theo dõi những bộ truyện chữ hay và mới nhất. Chúc các bạn có những phút giây giải trí vui vẻ.
Close