“Tao thấy bố mày một mình bận rộn lo không xuể quá nhiều việc, cho nên mới quản lý mấy cái nhà kính cho nó, Trần Vũ mày là thằng con hoang, mày dám đánh con trai và cháu ngoại của tao, đợi Minh Lâm về xem nó có giết mày hay không.” Nhìn thấy con trai và cháu ngoại của mình đều bị thương ở các mức độ khác nhau, Trần Sơn vừa sợ vừa giận.
"Con trai của bác Trần Minh Lâm đang xem bãi †rong một quán bar nhỏ, có phải bác cho rằng anh ta rất ngầu khi mỗi ngày đều giao tiếp với dân xã hội hay. không?" Trần Vũ cười lạnh nói.
"Đúng vậy, nó quen biết rất nhiều người có máu mặt, bây giờ tao sẽ gọi điện cho nó, nó sẽ quay về giết mày và bố của mày." Trần Sơn lấy điện thoại di động ra, đang. định gọi điện.
“Tôi e là bác không liên lạc được với anh ta đâu, nói thật nha bác cả, bác và bố tôi là anh em ruột thịt, nếu không phải là không còn cách nào khác, tôi cũng không muốn trở mặt với bác đâu."
Trần Vũ cười lạnh: “Nhưng bác cấu kết với người khác đánh bố tôi bị thương, phá hủy căn nhà cũ của gia đình tôi, chiếm lấy ruộng thuốc của bố tôi…
Bác đã đi đến cực hạn của việc chối bỏ người thân rồi, thậm chí còn từ bỏ thể diện của mình chỉ vì một chút lợi ích nhỏ, hôm nay bác đừng trách tôi làm quá đáng, chuyện này là do chính bác tự chuốc lấy."