"Nhưng, chúng tôi đã hẹn trước rồi." Tống Mộng Nghiên hoảng sợ, không tự chủ được lùi lại một bước.
Cô ấy ngẩng đầu nhìn về phía văn phòng, chỉ thấy †rong văn phòng có mấy chục người có vẻ mặt hung ác đang ngồi, trên người bọn họ có hình xăm hoặc là có vết sẹo trên đầu, đang nghịch dao găm trên tay, trên mặt không hề có ý tốt.
"Tôi nói anh Hổ của chúng tôi sẽ nói chuyện với các người, cô nghe không hiểu sao?" Tên côn đồ trẻ tuổi cười lạnh.
"Để tôi nói cho." Trần Vũ cười đi tới phía trước: "Anh Hổ là ai?"
"Anh là ai? Anh có tư cách nói chuyện với chúng tôi sao?" Tên côn đồ trẻ tuổi liếc nhìn Trần Vũ.
"Tôi là Trần Vũ, phó chủ tịch của Dược phẩm Thiên Vân, nắm giữ 50% cổ phần, cậu nói xem tôi có tư cách không?" Trần Vũ nhàn nhạt nói.
“Anh Hổ?” Tên côn đồ trẻ tuổi quay đầu nhìn về phía một người đàn ông cao to trong văn phòng.
Người đàn ông cao to này cao 1,9 mét, cao lớn thô kệch, hắn ta đang cầm một cái tô to ở trước bàn làm việc, ăn mì đến đổ mồ hôi đầm đìa.
"Để cậu ta vào đi." Người đàn ông cao to này là anh Hổ, tên thật là Vương Hổ, là một tên giang hồ ở vùng này, thường xuyên quanh quẩn ở gần núi Dược, nắm giữ phần lớn việc vận chuyển dược liệu.
Đương nhiên, hợp đồng nhận thầu của Tập đoàn Thiên Vân đã làm tổn hại đến lợi ích của hắn ta, cho nên tên này nhất định không vui.
“Vào đi.” Tên côn đồ trẻ tuổi vẫy tay.
'Trân Vũ bước vào, Tống Mộng Nghiên mặc dù có chút sợ hãi nhưng cũng đi theo Trần Vũ đi vào.
"Anh Hổ?" Trần Vũ ngồi đối diện Vương Hổ, mỉm cười chào hỏi.
"Cậu là Trân Vũ, phó chủ tịch của Dược phẩm Thiên Vân đúng không, cậu nắm giữ 50% cổ phần, Tống Mộng Nghiên nắm giữ 45% cổ phần, và 5% còn lại là cổ phần danh nghĩa của một số nhân viên, trên thực tế, cậu mới là ông chủ lớn nhất." Chu Hổ vừa nói vừa ăn mì ngấu nghiến.
"Xem ra anh đã điều tra rõ ràng." Trần Vũ cười nói: "Anh Hổ đang thay mặt cho giám đốc Lý ký hợp đồng với chúng tôi sao?”