“Có phải mày bị điên rồi không Trần Vũ? Mày không biết Trâu Đại Long là ai à?” Trần Minh Lâm nghe đối thoại của hai người mà bàng hoàng, hắn ta nghĩ chẳng lẽ Trần Vũ thật không sợ chết sao? Hay là Trần Vũ không biết Trâu Đại Long là ai?
“Anh mà còn dài dòng thêm câu nào nữa, tôi đảm bảo sẽ cho anh ngồi xe lăn nửa đời còn lại. Đến lúc đấy, đừng có trách tôi không nể mặt quan hệ bà con gì xấc” Trần Vũ lạnh lùng liếc hắn ta.
Trần Minh Lâm rùng mình khi bị ánh mắt đáng sợ của Trần Vũ nhìn đến, trực giác cảnh báo rằng, nếu mình còn tiếp tục hó hé câu nào nữa, thì Trần Vũ sẽ cho mình ngồi xe lăn thật đấy.
“Hai người chúng ta hoàn toàn không quen nhau, anh làm gì phải rước nhiều phiền phức cho mình như vậy?” Ninh Nhã Tuyết nhìn Trần Vũ mà hỏi.
“Vì cô, có rước nhiều phiền phức hơn nữa thì có làm sao?” Trần Vũ mỉm cười đáp lại cô ấy.
“Anh nói gì?” Ninh Nhã Tuyết bất ngờ, vội vàng ngẩng đầu lên nhìn anh. Chỉ thoáng chốc, nước mắt đã ầng ật nơi hốc mắt của cô ấy.
Ngày xưa, Trần Vũ cũng đã từng nói những lời này với cô ấy. Lúc đó hai người vẫn còn học đại học, cô ấy bị đám côn đồ trêu chọc, Trần Vũ thấy thế đã một mình đánh ba tên côn đồ để rồi bản thân bị thương. Bọn côn đồ lại tuyên bố, bọn nó sẽ đánh chết Trần Vũ.
Cô ấy cũng hỏi câu như vậy, Trần Vũ trả lời y hệt lúc này đây.
Tuy người trước mắt là một người khác, nhưng anh cũng tên là Trần Vũ, họ cũng gặp cùng cảnh ngộ và nói câu giống hệt như thế.
Trần Vũ có chút hụt hãng trong lòng, sao anh không biết Ninh Nhã Tuyết thích mình chứ? Đáng tiếc, kiếp trước do anh có mắt không tròng, chỉ để ý đến Lý Thanh Uyển, còn cố ý tránh xa cô ấy. Bây giờ, anh lại không thể nói ra thân phận thật sự của mình.
“Đợi khi cậu của tao đến đây, bọn mày sẽ chết sạch.” Trương Tự Hào nghiến răng nghiến lợi mà đe dọa.
“Quỳ cho đàng hoàng vào” Trả lời lại hắn ta là một cái tát đến từ Trần Vũ, ngay tức thì, mắt của Trương Tự Hào nổ đom đóm.
Đúng lúc này, cửa lớn của quán bar đang đóng chặt lại đột ngột vang lên một tiếng “rầm”, một người đàn ông vẻ ngoài nữ tính bước vào. Người này không ai xa lại, chính là tay sai làm sát thủ của Trâu Đại Long, biệt danh là Bác Sĩ.
“Anh Bác Sĩ, anh đến rồi. Anh giết thằng này giúp em mau lên.” Trương Tự Hào vui mừng kêu lên.
Bác Sĩ liếc Trương Tự Hào rồi nhảy lên, đạp lên bàn, mượn sức lộn một cái thật xinh đẹp, nhào vào Trần Vũ.
Thế mà bây giờ, cậu của hắn ta lại tỏ ra hèn mọn trước một thằng trẻ tuổi như Trần Vũ, điều này khiến Trương Tự Hào cũng phải suy đoán rốt cùng Trần Vũ là thần thánh phương nào?