“Lý Lệ có năng lực kinh doanh tốt, cô ấy đã giúp công ty chốt được một đơn hàng lớn, hợp tác thành công với Nghệ Bác, vậy nên để cô ấy lên làm quản lí là hoàn toàn hợp lí, Tế Vân chúng ta luôn vươn lên bằng thực lực… Vương Khải cười nói.
Nụ cười trên mặt Diệp Hân Vũ dần biến mất, cô không hề lường trước được kết quả sẽ như vậy.
Oanh một tiếng, cả phòng họp bàn tán sôi nổi.
“Hợp đồng với Nghệ Bác không phải do Diệp Hân Vũ kí được hay sao? Sao giờ lại thành Lý Lệ rồi?”
“Phải đấy, xét về năng lực, cô Diệp mới là tốt nhất.”
“Vậy mà cũng phải hỏi? Hồ ly tinh Lý Lệ kia cùng với tên họ Vương đã thông đồng với nhau từ trước rồi.”
“Nói nhỏ thôi, người phụ nữ này lòng dạ hẹp hòi, sau khi thăng chức không biết còn đắc ý tới cỡ nào.”
Khuôn mặt Lý Lệ rạng rỡ vô cùng, cô ta vênh váo liếc nhìn Diệp Hân Vũ, sau đó đứng dậy đi tới giữa trung tâm phòng họp.
“Cảm ơn lãnh đạo đã tín nhiệm tôi, tập đoàn Tế Vân dưới sự nỗ lực của mọi người chắc chắn sẽ ngày càng phát triển, có thể kí hợp đồng với Nghệ Bác là kết quả cố gắng của tôi, vả lại đây mới chỉ là bắt đầu, tôi tin rằng sau này sẽ càng có nhiều công ty lớn hợp tác với chúng ta.”
Lý Lệ mới nhậm chức, khẳng định phải đứng lên phát biểu vài câu, cô ta chưa nói xong thì Diệp Hân Vũ ngồi bên dưới đã lạnh lùng nói: “Tôi là người đã đứng ra đàm phán với Nghệ Bác, từ khi nào lại trở thành cô rồi?”
“Diệp Hân Vũ, đây là sắp xếp của lãnh đạo công ty, cô phản đối cũng vô dụng” Lý Lệ khinh thường nói.
“Phó tổng giám đốc Ngô, chuyện này là thế nào? Các anh không nhầm đấy chứ? Giám đốc Vương lúc nào cũng nghĩ cho công ty mà.” Lý Lệ kinh ngạc.