“Đây, đây là… xích huyết hồng ngọc?” Ông Vương đang cười lạnh bỗng nhiên đứng bật dậy.
“Không sai, là xích huyết hồng ngọc, điều kiện hình thành vô cùng khó khăn, đặc biệt là loại màu sắc thế này, cho dù là được khai thác ở hiện đại thì số lượng cũng có hạn, nếu đem ra đấu giá ở chợ đá quý thì ít nhất cũng phải tới ba mươi triệu tệ.” Trần Vũ cười lớn.
“Ha ha ha, người anh em à, anh thật sự không làm tôi thất vọng.” Hạ Thiên cười không ngậm được mồm: “Tôi nói lời giữ lời, tiền lời sau khi đấu giá tôi chia anh một nửa”
“Không cần đâu cậu Hạ, thân chú mèo này giao cho tôi là được." Trần vũ cười nói.
“Thân của con mèo này có gì thần kỳ sao?” Hạ Thiên ngạc nhiên.
“Đúng là có chỗ thần kì, nhưng anh không dùng được, nhưng đối với tôi lại có tác dụng vô cùng lớn” Trần Vũ thành thực trả lời.
Trên thân con mèo có điều kì diệu, nếu không nhầm thì trên thân con mèo có chứa Linh Sa, là một loại linh thạch có nồng độ tinh khiết thấp, anh ấy phải về nhà luyện chế mới được, loại linh lực ẩn chứa trong Linh Sa này có thể giúp anh †u hành.
Nếu muốn sớm ngày đột phá Thái Huyền Thánh Thanh Kinh thì anh phải dựa vào thứ này.
“Được, vậy thứ này tặng anh, lợi nhuận vừa nói kia cũng cho anh” Hạ Thiên cười lớn, chút tiền này anh ta thực sự
không quan tâm, nhưng có thể trút giận.
“Thực sự không cần đâu, lần này tôi đã kiếm hời rồi." Trần Vũ cười nói.
“Hừ, bán cho anh cũng được thôi, nhưng anh có đủ ba trăm nghìn không chứ?” Triệu Trung cười lạnh: “Không phải là tôi coi thường anh, nhưng ba trăm nghìn thì cũng phải năm năm sau anh mới kiếm đủ.”