“Chuyện này có liên quan tới Chu Lâm phải không!” Ninh Nhã Tuyết im lặng một lát mới nói tiếp: “Tôi đã đoán ra từ lâu rồi nhưng tiếc là không tìm thấy chứng cứt”
“Dù sao cô cũng sắp đi gặp Diêm Vương rồi, nói cho cô biết cũng không sao!” Trương Vĩnh An cười mỉa: “Để cô được chết rõ ràng cũng được, tiếc cho thằng ôn Trần Vũ kia đến chết cũng không biết những việc này do chính vợ nó và sếp Chu cấu kết nhau dàn dựng.”
“Ha ha, thằng kia ngu thật, một công ty sắp lên sàn mà nó lại chuyển nhượng hết cổ phần cho con vợ Lý Thanh Uyển, ả đàn bà kia nào phải loại hiền lành? Cổ phần vào tay, con ả giữ Trần Vũ làm chỉ!”
“Anh nói cái gì?” Sắc mặt Ninh Nhã Tuyết tái nhợt, cô ấy run giọng hỏi: “Những gì anh nói là thật sao?”
“Tất nhiên là thật! Trần Vũ si mê vợ tới điên dại, đến chết cũng không biết việc này." Trương Vĩnh An cười ha hả.
“Lý Thanh Uyển… Anh ấy yêu cô ta như thế, sao cô ta nỡ nhãn tâm…” Ninh Nhã Tuyết nghẹn ngào: “Đều do tôi! Tại tôi! Nếu không phải do tôi, Trần Vũ sẽ không quen Lý Thanh Uyển, càng không yêu cô tai”
Nước mắt Ninh Nhã Tuyết rơi lã chã, cô ấy dùng mọi cách tìm kiếm sự thật nhưng khi nó bày ra trước mắt, cô ấy lại không thể chấp nhận sự thật này.
“Trong tay cô có gì thế?” Một tên đầu trọc đột nhiên túm lấy tay Ninh Nhã Tuyết giơ lên, trong tay cô ấy là một cây bút ghi âm đang được bật.
“Con khốn này, dám ghi âm nữa à?” Trương Vĩnh An giận dữ, tát cho Ninh Nhã Tuyết một bạt tai: “Mày dám gài tao khai hết à?”
“Anh Trương, đừng cà kê nữa, luật sư thì mưu mô lắm, không dễ cạy miệng đâu. Để tôi chơi vài cái rồi xử lý luôn!” Tên đầu sỏ vừa nói vừa cởi áo, nửa thân trên cởi trần, môi nở nụ cười dâm tà.
“Đại ca, còn tụi em nữa, đừng quên tụi em nha!” Hai tên khác cũng cười đầy dâm uế.
“Đám súc vật, mấy người làm nhanh lên!” Trương Vĩnh An nhấc chân đạp vỡ bút ghi âm.
“Ninh Nhã Tuyết tôi thề, đời này kiếp này dù phải làm quỷ tôi cũng sẽ không tha cho các người!” Ninh Nhã Tuyết vùng vẫy lết người về sau nhưng chân cô ấy bị túm lấy, cẳng chân mượt mà bị một tên đè lại: “Trong tay bọn tao đã có vài mạng người rồi, hiện tại cảnh sát đang truy nã bọn tao kìa! Mày sống, tao còn chẳng sợ, chả lẽ mày chết rồi thì tao sẽ bị doạ à?” Tên đại ca cười lạnh, vươn tay muốn túm lấy áo khoác của Ninh Nhã Tuyết.
“Trân Vũ, xin lỗi, tôi không có cách nào rửa sạch nỗi oan của cậu!” Ninh Nhã Tuyết nhắm mắt, chuẩn bị cắn lưỡi tự sát.
Là của Trần Vũ đã chết vào một năm trước, là Trần Vũ đã bị họ gài bẫy bắn chết!