“Hai vị sư huynh cố lên, cho tên này biết thế nào là lễ hội đi."
“Dám đến võ quán Thanh Long của chúng ta để đá quán, tên này đang tìm đường chết mà.”
"Hai vị sư huynh đồng thời ra tay, tên này chết chắc."
Một đám học viên tay mơ đã xem hai sư huynh đệ này trở thành tín ngưỡng trong lòng mình từ lâu, bọn họ tin chắc rằng Trần Vũ tới đây là tìm đường chết.
Trần Vũ cười lạnh một tiếng, đẩy tay phải về phía trước, cú đấm bằng toàn bộ sức lực của hai người họ bị anh nắm gọn trong tay.
"Anh…" Hai người giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì một luồng sức mạnh cực kỳ dữ dội đã truyền đến từ trên người Trần Vũ.
Răng rắc….. Khuỷu tay và nắm đấm của hai người vỡ ra, cả hai ngã về phía sau, Trần Vũ tiến lên một bước và dùng cả hai tay đấm ra hai cú, đánh vào huyệt đãn trung của hai người…
Bang… Một luồng khí tức cực mạnh xuyên qua lưng hai người, hai người ngã bay ra ngoài, đan điền của họ hoàn toàn tan vỡ.
"Phóng chân khí ra ngoài… Anh, anh là cao thủ Huyền Võ Chân Cảnh sao?" Hai sư huynh đệ không còn chút sức lực, ngã xuống đất, không đứng dậy được, bọn họ khiếp sợ nhìn Trần Vũ.
"Tôi đã nói rồi, sư phụ Chu Thanh của các người còn không phải là đối thủ của tôi, các người coi lời nói của tôi như không khí à?" Trần Vũ cười lạnh nói.
"Anh thật sự là người hại sư phụ của tôi?" Sắc mặt Ngô Tiến tái nhợt, giọng nói run rẩy: "Rốt cuộc anh là ai? Tại sao các hạ lại ra tay tàn nhẫn với Thanh Long Xã của chúng tôi?"
“Đây là cái gì?” Trần Vũ chỉ vào một bức tranh chữ †reo trên tường, trầm giọng nói: “Dùng võ cường thân, lấy đức dưỡng tính.”
“Những người luyện tập võ thuật nên hướng đến việc rèn luyện cơ thể và trau dồi tư cách đạo đức, thay vì dựa vào kỹ năng võ thuật của mình để bắt nạt người khác.”
"Sư phụ của anh, Chu Thanh, vì lợi ích mà không ngần ngại ra tay tàn nhẫn với người khác, ngay cả những người trong cuộc vô tội cũng không tha, đại sư huynh của anh đã giúp Đỗ Minh thực hiện hành vi bạo hành với