"Ngài Trần đã dặn, cho cháu mày thời gian là ba ngày để xin lỗi trước công chúng về những gì mà nó đã làm, nếu không sẽ lấy một tay một chân còn lại." Trâu Đại Long cười lạnh và nói: "Về phần mối thù của chúng ta, cũng sẽ được giải quyết vào ngày mai
“Sếp Đỗ… Hai địa điểm của chúng ta bị đóng cửa, còn có giải trí Cực Dạ cũng bị niêm phong." Một thuộc hạ khác vội vàng tới báo cáo.
“Mày làm?” Đỗ Phong trừng mắt nhìn Trâu Đại Long, giải trí Cực Dạ có một sòng bạc dưới lòng đất, là địa điểm làm ăn quan trọng của gã, một khi bị phong tỏa, gã sẽ bị tổn thất nặng nề.
"Mày đã ép tao đến mức này, chẳng lẽ còn trông cậy tao sẽ nương tay với mày à?" Trâu Đại Long mỉm cười.
"Được rồi, Trâu Đại Long, mày chờ đó, chúng ta cứ chờ xem." Đỗ Phong tức giận cười lớn, gã quay người dẫn người của mình rời đi.
Núi Nhị Long, trong một ngôi chùa.
Một ông lão mặc một chiếc trường bào màu xanh nhạt quỳ thẳng trước tượng Phật, nhầm. mắt tụng kinh.
Hoàng Diệc Cường đứng sau lưng ông lão, vẻ mặt của anh ta hơi bất an.
Ông lão không ai khác chính là Hoàng Tứ Gia, ông nội của Hoàng Diệc Cường, cho đến tận bây giờ, danh tiếng của ông ta vẫn vang dội như: sấm bên tai.
“Ông đã rửa tay chậu vàng' nhiều năm rồi, nếu lại xuất hiện xử lý chuyện giang hồ là trái với đạo nghĩa” Hoàng Tứ Gia cuối cùng cũng mở mắt.
“Ông nội, con chưa từng xin ông chuyện gì, nhưng lúc này đây, ông cần phải ra tay.”
"Con có biết sau lưng Đỗ Phong còn có Thanh Long Xã và gia tộc Triệu thị" Hoàng Tứ Gia liếc nhìn Hoàng Diệc Cường: "Ông đã dạy. con rằng, mọi việc đều phải cân nhắc giữa lợi và hại, giúp đỡ người bạn kia của con thì có lợi gì cho con”
"Chắc chăn là có lợi vì cậu ấy không phải là người bình thường." Hoàng Diệc Cường trầm giọng nói.
“Trâu Đại Long, lá gan của mày cũng to đấy!" Một tiếng cười lạnh truyền đến, một người trẻ tuổi dẫn theo mấy tên thuộc hạ đi tới.