"Mà cho dù tôi có làm như vậy thì cũng là vì muốn tốt cho con bé, ai lại muốn con gái mình gả cho một kẻ vô dụng chứ, cậu cũng không soi gương thử đi, cậu có †ư cách gì để so với Lưu Văn Viễn chứ?”
"Người ta có tài sản hàng chục tỷ ở nước ngoài, hiện tại đã thành lập một công ty lớn ở trong nước, có điểm nào mà không hơn cậu chứ? Trần Vũ, nếu cậu còn có một chút ý thức tự giác thì hãy buông tha cho Hân Vũ nhà tôi đi và để con bé bắt đầu lại một lần nữa đi."
'Vương Tuyết Cần chống tay lên hông, vẻ mặt hung hãn, dù sao bà ta cũng không cho rằng Trần Vũ có thể làm gì mình.
"Cho nên, bà thừa nhận chính bà là người làm những việc này?" Trần Vũ lạnh lùng nhìn Vương Tuyết Cần, trong lòng nảy lên sát ý.
"Đúng, là tôi làm! Tôi muốn chia rẽ các người đó thì sao, nghe này Trần Vũ, trừ khi cậu ly hôn với con gái của tôi để nó tìm một người tốt gả đi, nếu không tôi sẽ ở lại đây phá hoại khiến cho hai người không thể sống yên ổn được."
"Bây giờ, lập tức cút khỏi đây! Bà là mẹ của Hân Vũ, là mẹ vợ của tôi, đừng ép tôi phải ra tay với bà." Trần Vũ nhìn chằm chằm Vương Tuyết Cần, nắm đấm của anh đã siết lại thật chặt.
Nói thật, trong lòng anh thực sự rất muốn đấm chết Vương Tuyết Cần, người phụ nữ này quả thực xấu xa đến tận xương tủy, nhưng anh vẫn nhịn xuống, dù sao trên danh nghĩa người này vẫn là mẹ vợ của anh.
"Muốn đuổi tôi đi à? Ha ha, đừng mơ tưởng, họ Trần tôi nói cho cậu biết, nếu cậu ngăn cản con gái tôi gả vào một gia đình giàu có, tôi sẽ ăn vạ luôn ở đây, chiến đấu tới cùng với cậu."
"Chỉ cần tôi còn ở đây, đứa con trong bụng nó đừng hòng được sinh ra.” Vương Tuyết Cần oán hận nhìn chăm chằm Trần Vũ.