"Cái đó không quan trọng! Quan trọng là tôi vừa quan sát chung quanh, đồ mà anh đem ra bán đấu giá thật sự rất buồn cười." Trần Vũ cười nói.
"Nếu anh đến đây để tham gia triển lãm thì tôi hoan nghênh anh, còn nếu anh đến đây để quấy rối…" Lưu Văn Viễn quay lại và nói: "Bảo vệ!"
"Cậu Lưu là một nhà từ thiện, những bức tranh của cậu ấy rất có ý nghĩa, hơn nữa tiền bán tất cả các bộ sưu tập hôm nay của cậu ấy đều được dùng để làm từ thiện, cậu có tư cách gì mà phán xét cậu ấy?" Một người phụ nữ giàu có đeo đồ trang sức lấp lánh tỏ ra không vui.
“Đúng vậy, sao không soi gương thử xem mình là loại người gì.”
"Ở đâu cũng có những người muốn được chú ý, đuổi anh ta ra ngoài đi."
"Thành thật mà nói, loại tranh trừu tượng này chỉ là một thứ rác rưởi, cho dù là một đứa trẻ ba tuổi dùng bút dầu tô tô vẽ vẽ thì cũng có thể được phóng đại thành nghệ thuật." Trần Vũ khinh thường nói.
Lời nói của anh khiến lượng fan nữ mới của Lưu Văn Viễn bùng nổ ngay lập tức.
"Anh nói gì cơ? Tranh của anh Lưu rất đẹp, anh không biết gì cả."
“Nếu như anh có bản lĩnh thì hãy vẽ một bức tranh để chúng tôi mở rộng tầm mắt đi?” Một nhóm người tỏ ra khinh thường Trần Vũ.
"Anh ta không hiểu gì cả, tranh sơn dầu là một nghệ thuật, nhìn anh ta trông giống như một kẻ nhà quê thì biết cái gì chứ."
"Ngay cả mực dầu cơ bản nhất cũng không hiểu, sao anh ta dám nói mình là họa sĩ?" Trần Vũ cười chỉ vào một trong những bức tranh: "Bức tranh đã khô nứt, anh có biết vấn đề là gì không?"