“Nhưng không ngờ rằng những thổ phỉ đó gan to tày trời, vậy mà lại dám tập kích đoàn xe của bọn ta, tùy tiện giết hại!”
“Nếu không phải thổ phỉ thèm thuồng sắc đẹp của ta, muốn đùa bỡn con gái của tổng đốc là ta, thì có lẽ ta cũng đã chết rồi!”
Hạ Thiên nhìn vào đôi mắt đau buồn của Diệp Kim Liên... Không hề có chút ra vẻ, vì vậy có lẽ nàng ta nói thật: “Vậy ngươi chạy ra khỏi Mãnh Hổ trại bằng cách nào?”
Đôi mắt Diệp Kim Liên lóe lên hồi ức: “Ngày hôm đó, những tên thổ phỉ đó cũng đã lột sạch y phục của ta, lúc đang định xâm phạm ta, một đám sát thủ hắc y lần mò lên núi, giết sạch những người trong trại thổ phỉ.”
“Thủ lĩnh của những tên sát thủ cũng là nữ nhân, có lẽ nàng ta thấy ta đáng thương, nên không giết ta.”
“Còn ta cũng không tự sát!”
“Nhưng ta đã thế, chỉ cần ta còn sống thì sẽ giết chết những tên ác phỉ trên thế gian!”
“Giết sạch bọn chúng!” “Bởi vì bọn chúng đều đáng chết!”
Đột nhiên, Hạ Thiên chợt nghĩ đến thủ lĩnh nữ sát thủ trong rừng cây tùng kia... Là nàng ta tha cho Diệp Kim Liên sao?
Hắn nhìn thiếu nữ đã trải qua bao nhiêu kiếp nạn này: “Vậy tại sao ngươi lại bị thổ phỉ núi Nhị Long bắt đến đây?”
Khuôn mặt Diệp Kim Liên đầy chua chát: “Tai họa, không bao giờ đi riêng.”
“Sau khi ta đi xuống núi Mãnh Hổ, vừa lạnh vừa đói, khi đi đến dưới núi Nhị Long thì bị hai tên thổ phỉ bắt đến đây.”
“Bọn chúng lại lột y phục của ta, muốn thân thể của ta...