Truyện Đấu La Đại Lục : chương 380: hãn hải kiền khôn tráo

Trang chủ
Tiên hiệp - Tu chân
Đấu La Đại Lục
Chương 380: Hãn Hải Kiền Khôn Tráo
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Dịch: A Tù

Biên: A Nèo

Cái tháp tam giác màu xanh lam vừa mới xuất hiện đã đem toàn bộ bên trong gian phòng của Đường Tam phủ lên một màu xanh nước biển. Lam quang nhu hòa ba động vô cùng huyễn lệ. Mà ngay cả Đường Tam vốn tâm chí kiên định cũng không khỏi một trận mê mẩn.

Hai tay cầm lấy Hãn Hải Kiền Khôn tráo, trong lòng Đường Tam không khỏi nghi hoặc, thầm nghĩ thứ này đến tột cùng là cái gì? Hắn không nóng lòng đem hồn lực chuyển vào trong đó mà cẩn thận nhìn quang ảnh lưu chuyển xung quanh vật thể đặc thù này. Hơn nữa cũng phóng ra tinh thần lực dò xét trong đó.

Nhưng là, Đường Tam vừa mới rót một tia tinh thần lực vào cái Hãn Hải Kiền Khôn tráo này, chợt đúng lúc này, hắn cảm thấy một cỗ lực lượng không cách nào hình dung được đem tinh thần lực của chính mình dội ngược lại. Cả người cầm Hãn Hải Kiền Khôn tráo bật ngửa về phía sau, đại não trống rỗng, trong một khắc tỉnh táo cuối cùng, hắn chỉ cảm giác được có một đồ vật gì đó nện mạnh trên đầu của mình.

Nếu nói tia tinh thần lực của Đường Tam vừa phát ra là suối nhỏ, thì năng lượng tinh thần mà Hãn Hải Kiền Khôn tráo phát ra để phản kháng lại là biển, căn bản hai bên không cùng một cấp độ. May mắn hắn chỉ đem vào một tia tinh thần lực rất nhỏ, hơn nữa tinh thần lực của bản thân lại được trí tuệ hồn cốt trợ giúp củng cố, nếu không phản kích của cái Hãn Hải Kiền Khôn tráo này cũng đủ để linh hồn bị tổn thương.

Vật đập mạnh vào đầu Đường Tam, chính là Hãn Hải Kiền Khôn tráo. Mũi tháp mạnh mẽ đập thủng một lỗ nhỏ trên trán Đường Tam. Lấy độ cứng cỏi của da dẻ Đường Tam cũng dễ dàng bị phá vỡ như vậy thì có thể thấy lực lượng của đỉnh tháp lớn như thế nào. Đương nhiên lúc nó đâm vào Đường Tam, tự thân cũng tản mát ra một cỗ lam quang đặc thù làm cho phòng ngự của Đường Tam nhất thời mất đi hiệu quả. Sau đó nó mới có thể thành công phá rách da dẻ.

Máu tươi chảy xuôi, cái Hãn Hải Kiền Khôn tráo xoay tròn, chỉnh thể áp vào vết thương trên trán Đường Tam giống như là có linh tính vậy. Máu tươi của Đường Tam không ngừng rót vào trong đó, vốn vầng sáng màu lam nay dần dần chuyển sang màu đỏ.

Mà quang mang khôi phục kĩ năng của đùi phải cốt Lam Ngân Hoàng dưới tác dụng của Hãn Hải Kiền Khôn tráo lại không có chút hiệu quả nào, một điểm khép miệng vết thương cũng không có, máu tươi vẫn cứ không ngừng rót vào trong đó.

Thời gian không dài, đột nhiên xuất hiện lam quang nhàn nhạt từ cái lồng phiêu đãng bay ra, ngưng kết thành một hư ảnh mờ ảo. Thanh âm già nua mà bình thản vang lên.

Lam quang chợt lóe lên, một lần nữa biến vào trong Hãn Hải Kiền Khôn tráo. Mà vầng sáng trên cái tháp tam giác này cũng đột nhiên thu liễm, thoát li khỏi miệng vết thương trên trán Đường Tam, sau đó xoay tròn từ từ lại rơi vào trong tay hắn. Mà lúc này, tháp tam giác đã lại khôi phục màu lam, chỉ có trung tâm thoáng xuất hiện một tia hồng quang mà thôi.

Không còn bị Hãn Hải Kiền Khôn tráo hạn chế, vết thương trên trán Đường Tam nhanh chóng khép miệng lại, nhưng hắn vẫn như trước lâm vào hôn mê bất tỉnh.

Trong cơn mê, thế giới ý thức của Đường Tam phảng phất cảm nhận được có đồ vật gì đó hấp dẫn thân thể cùng linh hồn mình. Lực hấp dẫn khổng lồ khiến hắn không cách nào khống chế thân thể của mình.

Dần dần, cỗ hấp lực đó khiến hắn ngày càng suy yếu, phảng phất hết thảy chung quanh đều tan biến. Sau đó, một cỗ lực lượng đặc thù rót vào trái tim, sau đó chậm rãi chảy vào trong óc, hóa thành một chất dịch kết hợp cùng một chỗ với đại não. Cảm giác suy yếu vẫn đang còn, nhưng đại não lại cực kì tỉnh táo, tuy không thể cảm thụ thế giới bên ngoài, nhưng có thể cảm giác rõ ràng được bộ dáng mạch máu lưu chuyển trong cơ thể, thậm chí cảm nhận được biến hóa rất nhỏ bên trong nội phủ.

Dần dần, ý thức Đường Tam lại mông lung như trước. Không biết qua bao lâu thời gian, hắn mới tỉnh lại. Bên ngoài sắc trời đã tối đen, không phải chỉ có mình hắn mà Sử Lai Khắc lục quái đều tụ tập lại nơi đây. Trừ bỏ Tiểu Vũ ngồi yên mờ mịt nắm lấy tay hắn, năm người còn lại đều có vẻ mặt vô cùng lo lắng.

Đường Tam vuốt vuốt thái dương huyệt của mình, chậm rãi ngồi dậy.

Chứng kiến hắn tỉnh táo trở lại, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Đái Mộc Bạch trầm giọng nói:

Áo Tư Tạp nói: Nghe hắn nói như thế, Đường Tam cũng cảm giác được mình có chút suy yếu. Nhưng loại cảm giác này đã là trạng thái sau khi hắn được đùi phải cốt Lam Ngân Hoàng chữa trị.

Ánh mắt Đường Tam nhìn về phía tay phải, hắn phát hiện cái Hãn Hải Kiền Khôn tráo đã lẳng lặng nằm yên trong bàn tay mình. Nhưng kì dị là, ánh sáng chói mắt lộng lẫy đã biến mất, mặc dù toàn thân như trước vẫn màu lam trong suốt, nhưng hiện tại chỉ như một khối bảo thạch bình thường mà thôi.

Đường Tam đem cái Hãn Hải Kiền Khôn tráo đến trước mặt mọi người, đem tất cả mọi việc từ khi hắn vào hoàng cung kể ra tất cả.

Nghe xong lời của hắn, Trữ Vinh Vinh nói:

Mặc dù nàng không có nói hết ý, nhưng mọi người vẫn hiểu được ý tứ. Đái Mộc Bạch cầm cái Hãn Hải Kiền Khôn tráo trong tay, nói: Vừa nói, hắn liền không chút do dự đem hồn lực của mình rót vào trong đó.

Mộc BạchĐái lão đại, có phát hiện gì không?Cũng không có phát hiện gì. Hồn lực ta rót vào cũng không thấy đâu. Mộc Bạch, sau này đừng như vậy nữa, quá nguy hiểm.Huynh đệ, không nên để ý tới chuyện nhỏ đó làm gìĐể ta thử xemLễ vật mà Thiên Đấu đế quốc đem tặng thật sự quá lớn mà! Tam ca, thứ này đến tột cùng là cái gì? Đi, ra bên ngoài ta sẽ cho các ngươi xem. Mặc dù ta không biết vì sao Đái Mộc Bạch rót hồn lực vào đó lại vô dụng, nhưng hiện tại ta đã nắm rõ phương pháp sử dụng nó. Thứ này dù gọi nó là thần khí cũng không quá phận. Nếu như nói Bát Bảo Như Ý Nhuyễn Giáp do thần tượng Lâu Cao chú tạo là thần khí, thì thứ này chính là thần khí trong thần khí. Các ngươi nhìn thử xem! Đây là tác dụng thứ nhất của nó, cũng là tác dụng lớn nhất. Sau khi hình thành cái lồng này, nó giống như một cái phòng, đem chúng ta bảo vệ trong đó. Đồng thời, sau khi đem chúng ta bao phủ, liền có thể tàng hình. Chẳng những che giấu thân thể chúng ta, còn có thể hoàn toàn ẩn giấu hơi thở của mỗi người. Có nó, trong bất kì tình huống nguy hiểm gì chỉ cần phóng xuất nó ra liền có thể bảo vệ chúng ta.

Vừa nói, Đường Tam liền giơ tay trái lên, lam quang biến mất. Hãn Hải Kiền Khôn tráo đã lần nữa trở lại trong lòng bàn tay. Tay trái Đường Tam lại lần nữa ném ra, nó liền xoay tròn hướng tới Đái Mộc Bạch bay đến.

Đái Mộc Bạch đột nhiên cảm giác được một cỗ nguy hiểm khó hiểu, theo tiềm thức lui về phía sau. Nhưng là, hắn chỉ thấy lam quang trước mặt lóe lên một cái, cái Hãn Hải Kiền Khôn tráo chợt phóng đại lên, đem thân thể hắn bao phủ trong đó. Nhưng không có lớn như trước đây, không gian trong đó chỉ đủ cho thân thể hắn mà thôi. Sau khi giam Đái Mộc Bạch vào trong đó, hắn giật mình phát hiện thân thể mình không thể nhúc nhích được.

Lam quang chợt lóe lên, Hãn Hải Kiền Khôn tráo một lần nữa được thu hồi. Lần này nó trực tiếp hóa thành một đạo lam quang bay vào trong mi tâm của Đường Tam, sau đó biến mất không có dấu vết.



Nghe xong Đường Tam giải thích rất chi tiết như vậy, Đái Mộc Bạch không nhịn được nói:

Đường Tam nói:

Đái Mộc Bạch nói:

Mọi người khẽ gật đầu. Nhìn bộ dáng, dường như là không thể chờ đợi thêm được nữa rồi.

Đường Tam hoàn toàn có thể giải thích tâm tình của mọi người lúc này. Sau khi cùng Kiếm Đấu La đánh một trận, lĩnh ngộ dưới áp lực cực lớn đã khiến bọn hắn khắc sâu tầm quan trọng của áp lực đối với việc tăng cường thực lực. Lúc này lại có thêm thứ đồ tốt là Hãn Hải Kiền Khôn tráo, chuyến đi đến Hải Thần đảo này có thể giảm nguy hiểm xuống rất nhiều:

Xe ngựa đã được đại sư sớm chuẩn bị tốt cho bọn hắn. Đến đây đưa tiễn có các sư phụ trong Sử Lai Khắc học viện, Trữ Phong Trí, Kiếm Đấu La, Cốt Đấu La, các trưởng lão Đường Môn cũng được đại sư mời đến đây. Lại tự mình đưa Sử Lai Khắc thất quái cùng Bạch Trầm Hương lên xe ngựa. Tất cả vật phẩm cần mang theo đều được cất trong hồn đạo khí.

Trước chuyến đi khó tránh khỏi sự lưu luyến chia tay. Cho dù là đại sư, đối với Đường Tam cũng dặn dò hết chuyện này đến chuyện khác. Mà cơ hồ những lời dặn dò là bảo bọn họ phải lấy an toàn làm trọng.

Li biệt luôn đau thương. Chuyến đi này lại không biết sẽ đi trong bao lâu. Bạch Trầm Hương khóc trong lòng gia gia một hồi lâu, sau đó Bạch Hạc mới đem nàng đến trước mặt Mã Hồng Tuấn, dặn dò hắn phải bảo vệ nàng chu đáo. Mã Hồng Tuấn trịnh trọng đáp ứng, mà lúc này Bạch Trầm Hương cũng không có phản bác gia gia. Từ nhỏ đến giờ đây là lần đầu tiên nàng xa nhà. Dù trước khi đi thì cực kì hưng phấn, nhưng trong lúc này, nàng vẫn không tránh khỏi bi thương.

Đồng dạng phải rơi nước mắt chính là Trữ Vinh Vinh. Nhìn phụ thân mái tóc đã có chút loang lổ màu bạc, Trữ Phong Trí phải an ủi rất nhiều, nàng mới chịu lên xe ngựa.

Xe do bốn con ngựa kéo. Trữ Phong Trí phái cẩn thận phái một đệ tử bổn môn làm xa phu, điều khiển xe ngựa hướng đến bên ngoài Thiên Đấu thành.

Đưa mắt nhìn xe ngựa đi xa dần, quang mang trong mắt Trữ Phong Trí không khỏi ảm đạm đi vài phần. Tâm trí của mọi người dường như cũng đã rời đi cùng chiếc xe của Sử Lai Khắc thất quái.

Rất nhanh, chiếc xe ra khỏi cửa tây Thiên Đấu thành, theo đường lớn đi về phía tây. Đại sư cấp cho Đường Tam một tấm bản đồ khá chi tiết. Bọn họ phải đi xe ngựa cho đến mãi phía tây đại lục, tới vùng biển thuộc Thiên Đấu đế quốc. Sau đó lại đi thuyền. Đường xá cực kì xa xôi, theo tính toán của đại sư bọn họ cần khoảng chừng hai tháng mới có thể đến nơi.

Thùng xe ngựa rất rộng, dù ngồi mười mấy người cũng không có vấn đề gì. Đêm qua trừ Bạch Trầm Hương cùng Tiểu Vũ, tất cả mọi người đều không nghỉ ngơi, nỗi bi thương li biệt cũng đã dần xa, bọn họ liền ngủ thiếp đi.

Đái Mộc Bạch dựa vào góc bên trong ngủ, Chu Trúc Thanh rúc vào trong lòng hắn. Đường Tam ôm Tiểu Vũ ngủ, cho đầu nàng tựa vào vai hắn, cũng ngủ.

Trữ Vinh Vinh ôm cánh tay Áo Tư Tạp, đầu gối lên bờ vai của hắn, ở trong này có ba cặp, thì bọn họ chính là đôi ít thân mật nhất. Áo Tư Tạp ngồi chỗ đó vô cùng thành thật, chỉ khẽ nghiêng đầu qua phía Trữ Vinh Vinh.

Trong thùng xe, chỉ có duy nhất một người không ngủ là Bạch Trầm Hương. Trong đầu nàng không ngừng suy nghĩ hết chuyện này đến chuyện nọ. Lần đầu tiên xa nhà. Bất an khi rời xa nhà. Tưởng niệm đối với thân nhân. Còn có chút khẩn trương và vô cùng hưng phấn. Tối hôm qua ngủ rất cùng ngon, bây giờ sao còn có thể ngủ tiếp được chứ?

Bất quá, nàng không ngủ không đại biểu cho người bên cạnh nàng không ngủ được.

Người khác ngủ đều rất anh tĩnh, mà khi tên mập có thể hình khổng lồ này ngủ lại phát ra tiếng ngáy ầm ầm. Ban đầu Bạch Trầm Hương vẫn còn miễn cưỡng chịu được, nhưng càng ngày tiếng ngáy này càng vang. Xe ngựa theo thân hình mũm mỉm mà hơi có chút đong đưa. Thỉnh thoảng hắn còn hướng bên nàng mà dựa vào nữa chứ.

Bạch Trầm Hương đẩy đẩy mập mạp, đưa cái đầu sắp tựa vào vai mình đẩy ra. Nhưng chỉ tốn công vô ích, sau một hồi ngáy, hắn lại nhích lại gần.

Bạch Trầm Hương không phải không muốn đổi vị trí khác, thùng xe tuy lớn nhưng lúc này cũng đã không còn dư chỗ. Tổng cộng có hai hàng ghế rộng để ngồi, phân biệt ở hai bên thùng xe. Đái Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh,Trữ Vinh Vinh cùng Áo Tư Tạp ở một bên. Trữ Vinh Vinh cùng Chu Trúc Thanh đều là nửa ngồi nửa nằm. Mà bên này, Tiểu Vũ lại vắt đôi chân dài lên ghế, chiếm không ít diện tích. Chỗ ngồi cạnh mập mạp rất không ổn, Bạch Trầm Hương nghĩ nhất định phải đổi lại vị trí.

Bạch Trầm Hương không khỏi có chút hối hận. Mình lần này cùng đi với Sử Lai Khắc thất quái là đúng hay sai? Người khác đều có đôi có cặp. Chỉ có một người độc thân là tên mập mạp xấu xí bỉ ổi này. Nàng không phải không nghĩ đến chuyện bồi dưỡng tình cảm với mập mạp, dù sao gia gia đã đáp ứng lời cầu hôn của hắn. Mà Bạch Trầm Hương trong gia tộc lại chỉ nghe lời của Bạch Hạc nhất.

Nhưng là, mỗi lần nhìn thấy một thân béo thịt của mập mạp, cái ý nghĩ gì cũng đều không có. Lúc này nghe thấy tiếng ngáy của hắn lại càng thấy đáng ghét.

Đúng lúc này, xe ngựa hình như vấp phải một cục đá nhỏ, cả thân xe nảy lên một chút. Những người khác đều tựa lẫn nhau nên không có việc gì. Nhưng Mã Hồng Tuấn đã ngủ say hai bên lại trống không, nên lúc chiếc xe nảy lên, cả thân thể khổng lồ nhất thời hướng về bên phía Bạch Trầm Hương đè ép lại.

Bạch Trầm Hương chống đỡ thân thể của mập mạp, nàng lại không dám lớn tiếng để tránh kinh động đến người khác, chỉ có thể một bên chống đỡ thân thể của mập mạp, một bên mau gọi hắn dậy.

Bạch Trầm Hương là một thuần mẫn hệ hồn sư. Làm một thuần mẫn hệ hồn sư như nàng, trừ bỏ tốc độ cùng khả năng phi hành, những phương diện khác không khác gì nữ hài tử bình thường. Mà Mã Hồng Tuấn cân nặng lại vượt quá hai trăm cân, dưới sự sóc nẩy này của xe ngựa, nàng đã không thể duy trì được nữa. Nếu như nàng tránh ra, tên mập ngã xuống xẽ áp vào chân của Tiểu Vũ.

Vậy phải làm sao bây giờ mới tốt? Bạch Trầm Hương có chút nóng nảy. Đúng lúc này, nàng thấy cánh tay Mã Hồng Tuấn chớp lên trước mặt, trong lòng vừa động, liền cách một lớp quần áo cắn cho hắn một cái.

Mã Hồng Tuấn bị đau, nhất thời rùng mình một cái, từ trong giấc ngủ tỉnh lại. Chứng kiến Bạch Trầm Hương đang có bộ dáng đẩy đẩy mình, liền vội vã chỉnh lại ngay ngắn, thấp giọng nói:

Bạch Trầm Hương lúc này lông mày liễu đào dựng ngược, lấy tay dùng sức nhéo ở bên hông mập mạp một cái. Đương nhiên không phải nắm một cục lớn, chỉ dùng móng tay nắm một điểm thịt nhỏ, sau đó xoay tròn ba trăm sáu mươi độ.

Mập mạp bị đau, há mồm muốn kêu to. Bạch Trầm Hương bị dọa sợ, vội vã nâng tay che cái miệng của hắn, mới không làm cho hắn phát ra một tiếng kêu này.

Cho đến khi sắc mặt của mập mạp dần hồi phục, nàng mới buông tay ra, vỗ vỗ vào bộ ngực cao vút của mình, trừng mắt oán trách liếc mập mạp một cái.

Không thể nghi ngờ, Bạch Trầm Hương rất xinh đẹp. Bộ dáng ai oán này của nàng càng thêm đáng yêu. Trên mặt cùng môi mập mạp vẫn còn lưu lại vẻ ôn nhuận trên bàn tay của nàng. Hắn cơ hồ trong tiềm thức làm ra một động tác bỉ ổi, dùng đầu lưỡi liếm liếm môi của mình.

Bạch Trầm Hương nhìn ngây cả người. Nàng đột nhiên cảm giác được, chính mình là một con sơn dương đang đứng trước mặt một con sắc lang lớn. Thực lực của Mã Hồng Tuấn nàng hết sức minh bạch, chẳng lẽ tên mập mạp này muốn….

Nghĩ tới đây, nàng vội vã nhìn sang Tiểu Vũ đang ngủ thiếp đi bên cạnh, có chút sợ hãi nhìn Mã Hồng Tuấn.

Mã Hồng Tuấn nhìn vẻ mặt của nàng không khỏi sửng sốt một chút. Sờ sờ khuôn mặt của mình, thầm nghĩ ta đáng sợ như vậy sao? Trong lòng không khỏi có chút đau đớn. Sự sợ hãi của Bạch Trầm Hương đã xúc phạm đến lòng tự ái của hắn. Đáy mắt chợt hiện ra một tia lãnh ý nhàn nhạt. Cũng không nhìn lại Bạch Trầm Hương, liền di động thân thể đến góc thùng bên kia, tựa vào góc thùng hai mắt nhắm lại, trong lòng thầm nghĩ ta có gì thua người đâu, chỉ hơi béo một tí, hơi xấu một tí thôi mà. Không muốn ta thì thôi, sau này bổn mập mạp không theo đuổi ngươi nữa vậy. Tam ca nói rất đúng. Dưa hái xanh không ngọt. Ta không tin rằng sau này không tìm được một cô nương xinh đẹp.

Nhìn mập mạp đã tựa vào bên kia ngủ, để lại cho nàng một không gian thật lớn, Bạch Trầm Hương không khỏi âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Bất quá, vẻ mặt vừa rồi của hắn là có ý gì? Trước kia hình như không có thấy hắn đối với mình lộ ra ánh mắt như thế! Nhìn thân thể mập mạp đang tựa vào thành xe, trong lòng Bạch Trầm Hương có chút khó chịu khó mà nuốt vào được.

Vì để nhanh đến đích, mọi người không dừng lại ở các thành trấn để nghỉ ngơi. Chỉ có lúc nào mấy con ngựa mệt mỏi mới có thể nghỉ ngơi trong chốc lát, cắm trại ngay trong thôn quê.

Màn đêm buông xuống. mọi người của Sử Lai Khắc thất quái từ trong giấc ngủ lần lượt tỉnh lại. Buổi tối họ không đi. Dù sao xe ngựa xóc nảy cũng khó mà tu luyện được, mà việc tu luyện ban đêm là không thể thiếu. Hơn nữa những con ngựa cũng cần nghỉ ngơi.

Đường Tam lấy thức ăn cùng nước uống từ trong Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ ra. Lúc này đã là mùa thu, khí trời có chút lạnh. Đái Mộc Bạch dùng hổ trảo trong nháy mắt đã cắt được một bó củi lớn. Mã Hồng Tuấn dùng Phượng Hoàng hỏa diễm xẹt qua tạo thành đống lửa.

Đám nữ hài tử lấy nồi ra, một bên đun nước nóng, một bên nướng đồ khô. Mọi người cứ như vậy tề tựu quanh đống lửa.

Đường Tam rất nhanh phát hiện Mã Hồng Tuấn có chút kì lạ. Nếu là trước kia, hắn khẳng định không có chút do dự ngồi ngay bên cạnh Bạch Trầm Hương. Nhưng lúc này hắn lại ngồi bên cạnh mình, thậm chí cũng không thèm liếc mắt nhìn Bạch Trầm Hương một cái, nhìn đống lửa ngẩn ngơ.

Lấy cánh tay khẽ đẩy mập mạp một cái, thấp giọng hỏi:

Mã Hồng Tuấn bĩu môi, cúi đầu thản nhiên nói:

Đường Tam sửng sốt một chút. Lúc này mới hiểu được vì sao Bạch Trầm Hương cùng với mập mạp lại không được tự nhiên. Trong giọng nói của mập mạp rõ ràng tràn ngập oán khí.

Mặc dù thanh âm Mã Hồng Tuấn không lớn, nhưng ngoại trừ Bạch Trầm Hương cùng Tiểu Vũ không nghe rõ, ở đây đều là cường giả cấp bậc hồn đế, tự nhiên là nghe rõ ràng.

Trữ Vinh Vinh buột miệng cười. Áo Tư Tạp thì có chút đồng tình nhìn Mã Hồng Tuấn. Lúc đầu chẳng phải chính mình cũng như vậy sao?

Đái Mộc Bạch thì nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Trầm Hương, muốn nói cái gì đó, lại bị Chu Trúc Thanh vội vã níu lại. Chu Trúc Thanh không cần hỏi cũng biết Đái Mộc Bạch muốn nói gì. Làm lão đại của Sử Lai Khắc thất quái, hắn rất che chở đối với các huynh đệ của mình. Đừng nhìn hắn bình thường cùng mập mạp cười đùa, nếu mập mạp thật sự có chuyện, hắn thân là đại ca tuyệt đối không thể bỏ qua. Lúc này tâm tình mập mạp có vấn đề. Nếu hắn có thể mở miệng, không chừng sẽ nói với Bạch Trầm Hương: Cho nên Chu Trúc Thanh mới vội vã ngăn cản hắn.

Chính cái gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Đái Mộc Bạch mặc dù cường hãn, nhưng Chu Trúc Thanh lại vừa vặn khắc chế được hắn. Ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói vài câu, sắc mặt của Đái Mộc Bạch mới hòa hoãn trở lại.

Đường Tam sẽ không xúc động giống như Đái Mộc Bạch, vỗ vỗ bả vai mập mạp nói:

Lúc này Áo Tư Tạp đã đi tới, ngồi xuống bên cạnh mập mạp, đưa cho hắn một cây khôi phục đại hương tràng, nói:

Mập mạp dường như phát tiết ra trên cây hương tràng của Áo Tư Tạp, mạnh mẽ cắn đứt một nửa. sống lưng Áo Tư Tạp không khỏi một trận phát lạnh:

Mã Hồng Tuấn cười khổ nói:

Áo Tư Tạp im lặng không nói nên lời. Nếu bình thường, hắn đã nói vài câu châm chọc mập mạp. Nhưng nhìn bộ dạng buồn bực của hắn lúc này, thế nào cũng không nói nên lời. Ngẩng đầu lên nhìn Đường Tam, nhưng Đường Tam cũng chỉ mỉm cười hướng hắn lắc đầu. Đường Tam với việc tình cảm không hiểu rõ lắm, nhưng hắn có sức quan sát mà thường nhân không thể so sánh được. Từ các biểu hiện của Mã Hồng Tuấn, hắn có thể cảm giác được rõ ràng là Mã Hồng Tuấn đã thích Bạch Trầm Hương, mà không phải loại tình cảm thích thú với nữ sắc như trước kia nữa. Hắn đau buồn như vậy, chính là vì đang thất tình.

Danh Sách Chương:

Truyện chữ tổng hợp website đọc truyên chữ online hàng đầu hiện nay. Tổng hợp các bộ truyện chữ tiên hiệp, huyền ảo, tận thế, đô thị, ngôn tình hay nhất được nhiều đọc giả bầu chọn
Các bạn đang theo dõi bộ truyện

Đấu La Đại Lục

được convert và dịch mới nhất. Đây là một trong những bộ truyện chữ thuộc thể loại Tiên hiệp - Tu chân    hay nhất hiện nay. Bộ truyện được sáng tác bởi bàn tay tài hoa của tác giả Đường Gia Tam Thiếu.
Bạn có thể đọc truyện Đấu La Đại Lục Chương 380: Hãn Hải Kiền Khôn Tráo được cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các chap mới nhất của truyện Đấu La Đại Lục sẽ lên tục được update trong thời gian sắp tới. Hãy theo dõi website đọc truyện online TruyenchuTH ngay để đừng bỏ lỡ những bộ truyện chữ hay nhé.
Tại sao bạn lại nên chọn TruyenChuTH để theo dõi những bộ truyện chữ mới nhất? TruyenChuTH luôn cập nhật những bộ truyện chữ hay và mới nhất dựa theo bảng xếp hạng truyện tại Trung Quốc. Đôi lúc đọc truyện, những quảng cáo hiện lên khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nhưng đừng lo vì điều đó, vì tại TruyenChuTH, những quảng cáo luôn được hiển thị có khoa học. Sẽ không khiến các bạn cảm thấy bực mình hay khó chịu. TruyenChuTH còn có một đội ngũ quản trị viên giàu kinh nghiệm. Luôn đảm bảo tốc độ load truyện được nhanh chóng, giúp cho các độc giả coi truyện không bị giật hay load chậm. Còn chờ gì nữa hãy theo lưu ngay địa chỉ website TruyenChuTH của chúng tôi vào bookmark của bạn ngay để có thể theo dõi những bộ truyện chữ hay và mới nhất. Chúc các bạn có những phút giây giải trí vui vẻ.
Close