Giang Nguyễn Nguyễn dừng bươc, bối rối quay đầu nhìn lại.
Lệ Bạc Thâm cau mày thật sau: “Bây giờ đã bốn giờ sáng rồi, cô mới ngủ được một lát thôi, tôi không dám để cô cứ lái xe về như vậy. Hơn nữa, nếu cô rời đi rồi, tôi không biết phải giải thích với Tiểu Tinh Tinh như thế nào, cô đã tự mình hứa với con bé là cô sẽ không rời đi, nếu ngày mai con bé thức dậy mà không tìm thấy cô, nhất định con bé sẽ quấy phá nữa, nói không chừng sẽ trực tiếp chạy thẳng đến nhà cô. Thân thể con bé còn chưa hoàn toàn hồi phục nữa, lỡ làm nó tái bệnh lại thì phải làm sao?"
Nghe vậy, Giang Nguyễn Nguyễn khẽ cau mày, bởi vì giấc mơ vừa rồi nên cô mới không muốn ở lại với người đàn ông này.
Nhưng vừa rồi cô đã hứa với cô bé là sẽ không rời đi...
Nhìn thấy bộ dạng khó xử của cô, sắc mặt Lệ Bạc Thâm hơi trầm xuống, giọng điệu cũng lạnh lùng hơn: “Đừng lo lắng, tôi Tiểu Tinh Tinh chỉ tạm thời gây rắc rối cho cô thôi, nếu không có chuyện gì, sau này tôi sẽ không để con bé quấy rầy cuộc sống của cô nữa."
Nói xong hắn liền thả bàn tay đang nắm lấy cổ tay cô ra.
Giang Nguyễn Nguyễn cảm thấy lời nói của hắn có chút kỳ quái, gai góc không thể giải thích được, nghe xong làm cô có chút khó chịu.
Trên giường, dường như Tiểu Tinh Tinh đã cảm nhận bên người đang trống rỗng, cô bé vô thức trở người sờ sờ chỗ trống bên cạnh, miệng phát ra vài tiếng rầm rì.
Nghe thấy động tĩnh, hai người không hẹn mà cùng nhìn sang.
Giang Nguyễn Nguyễn vẫn không thể đối xử tàn nhẫn với cô bé này được, cô do dự vài giây rồi nói: “Tôi sẽ ở lại cùng Tiểu Tinh Tinh, nhưng anh Lệ, với mối quan hệ giữa chúng ta, tôi ngủ rồi mà anh vẫn đứng lại trong phòng hình như có chút không thích hợp lắm."
Đây rõ ràng là muốn đuổi hắn đi.
Ánh mắt Lệ Bạc Thâm tối sầm, mấy giây sau mới lạnh lùng đáp: "Được, Tinh Tinh đã làm phiền cô rồi."
Nói xong hắn liền xoay người rời đi.
Nhìn thấy cửa phòng đóng lại, Giang Nguyễn Nguyễn mới thở phào nhẹ nhõm, xoay người nằm xuống bên cạnh Tiểu Tinh Tinh.
Tiểu Tinh Tinh làm như đang tìm hơi ấm, mò mẫm nhích lại gần cô.
Trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn dịu lại, đưa tay ôm lấy cô bé vào lòng.
Tiểu Tinh Tinh thoải mái rúc vào lòng cô, trên môi cũng mang nụ cười nhàn nhạt.
Trước cửa phòng tắm, Lệ Bạc Thâm mặc áo sơ mi và quần tây, áo sơ mi còn chưa cài cúc, hình như cũng vừa mới tắm rửa xong, hắn lặng lẽ nhìn người phụ nữ đang tết tóc cho Tiểu Tinh Tinh.