Truyện Hậu Tinh Thần Biến : chương 489: hắc động phong vân
Hậu Tinh Thần Biến
-
Bất Cật Tây Hồng Thị
Chương 489: Hắc động phong vân
Thống lĩnh nói chuyện rất ngắt quãng hiển nhiên là vừa nghĩ vừa nói. Cổ Bàn ánh mắt lạnh lẽo, nói:
Bên trong Cổ Bàn phiên chợt hình thành một cỗ lực lượng luyện hoá rất mạnh, đột nhiên từ bên người hắn bắt đầu cắn xé, toàn bộ cánh tay phải của tên Thống lĩnh đã bị luyện hoá thành bụi phấn
" Được … ta nói … ta nói, lúc ấy chúng ta bị Tru Thần giới đánh bất ngờ, đối phương chỉ có không đến năm vạn còn tưởng rằng có thể đánh thắng một trận nào ngờ biên giới không gian đột nhiên bị nghiền nát, từ trong hắc động thả ra một cỗ năng lượng rất kinh khủng khiến cho chúng ta tổn thất chín phần binh lực … sau đó, ta đưa tin tức truyền tới trong Loạn thần giới, trưởng lão nói nơi này nhất định sẽ xuất hiện một Chí Tôn linh bảo lệnh cho ta đóng quân tại đây chờ chủ lực quân của Loạn thần giới đến "
Cổ Bàn trong lòng chấn kinh
Hồng Quân trầm ngâm nói:
" Nghe đám binh lính Loạn thần giới nói trong nguyên thuỷ vũ trụ cũng chỉ có Tam đại binh vương mới có khả năng chế tạo ra Chí Tôn linh bảo, hơn nữa về phẩm cấp cũng chỉ là hạ phẩm. Chí Tôn linh bảo này chính là tốt hơn, một loại linh bảo có thể áp chế Hỗn Độn linh bảo, sợ rằng lực lượng quá huyền ảo thậm chí so với Bàn Cổ phiên của ngươi không kém là bao nhiêu "
Nghe thấy thế Cổ Bàn không khỏi hít một hơi:
Thống lĩnh tiếp tục nói:
Quả thật như Hồng Quân đã đoán trước, trong hắc động cất giấu một kiện linh bảo nhưng không nghĩ đến chính là một Chí Tôn linh bảo
Cổ Bàn nhíu nhíu mày, lạnh lùng liếc mắt với chân linh Thống lĩnh, trầm giọng nói:
Tiện tay vung Bàn Cổ phiên lên, chân linh Thống lĩnh lại bị nhốt vào Luyện Hồn bích, sợ rằng không bao lâu nữa hắn sẽ bị lực lượng của Luyện hồn bích luyện hoá hết
Hồng Quân ánh mắt một đường:
Cổ Bàn quả quyết nói
Hồng Quân hít một hơi thật sâu:
Cổ Bàn nghiêm túc gật đầu, Bàn Cổ phiên lại dao động, hai người đã rời khỏi thế giới của Bàn Cổ phiên xuất hiện tại giải đất biên giới tại Thiên âm tinh hệ
Lúc này, Tôn Ngộ Không và Huống Thiên Minh bằng vào cường thế lực lượng đã quét sạch tàn binh Loạn thần giới. Tôn Ngộ Không dường như vẫn còn chưa thoả mãn, vô thượng chiến ý vẫn tiếp tục bạo phát từ bên ngoài thân thể hình thành một quang thải màu vàng
Hồng Quân trong lòng bỗng cảm thấy sự bất an
Đến đây thì từ một nơi cực xa truyền tới rất nhiều sinh mạng dao động hơn nữa với tốc độ không thể tưởng tượng đang tiến đến nơi này rất gần, đảo mắt đã cách hắc động ngàn dặm
Cổ Bàn tựa hồ cũng đã phát hiện, vận dụng toàn bộ nhãn lực nhìn lại nhưng khi thấy tràng cảnh phía trước toàn thân liền toát mồ hôi lạnh. Cách đó không xa trong một tinh vực tập trung gần ba mươi vạn binh lính Loạn thần giới, thanh thế cực lớn, mục tiêu hiển nhiên là Chí Tôn linh bảo bên trong hắc động
Huống Thiên Minh nghiêm trọng lắc lắc đầu:
Huống Thiên Minh mặc dù không cảm giác được tính mạng ba động nhưng năng lực dự tri của Thiên đạo chi nhận đã khiến trong tiềm thức của hắn có dao động
Quả nhiên, từ hướng Đông Nam của tinh vực cũng có một đại quân khác
Thần sắc Hồng Quân trở nên nghiêm trọng dị thường, vô luận là trên phương diện quân lực hay là thực lực thì Tru thần giới cũng rơi vào thế yếu
Tôn Ngộ Không hắc hắc cười nói:
Huống Thiên Minh nhăn mày:
Vừa dứt lời, hai đạo nhân ảnh giống như cực quang đột nhiên xuất hiện trước mặt bốn người, một cỗ khí thế bàng bạc như sông Trường Giang nhất thời phóng ra khiến tất cả mọi người cảm giác cực kì khiếp sợ
Trong nháy mắt, cực quang tiêu tán, hai nhân ảnh dần hiện ra trước mặt mọi người. Một người trong đó rất cao lớn, không quá khôi ngô, râu dài, mái tóc đen xoã xuống vai, thần sắc lẫm nhiên mang theo vài phần khí thế cương chính. Mà tên còn lại trông có vẻ hàn nhược, trên khuôn mặt trắng hiện lên một tia cười lạnh thần bí khiến cho không người nào có thể nhìn thấu
Song hai người chỉ có một điểm chung duy nhất chính là đều mặc một tử kim chiến giáp, đây cũng tượng trưng cho binh tướng Loạn thần giới
đại hán râu dài lạnh lùng nói, ánh mắt hắn vẫn như cũ quan sát bốn người, thần sắc ẩn ẩn phát ra một cỗ khí tức âm lãnh
Cổ Bàn ánh mắt một liễm, trầm giọng nói:
Đại hán râu rậm ha ha cuồng tiếu nói:
Tôn Ngộ Không có chút kinh ngạc nói, đừng nói là trong tinh hệ này Thiên Địa ma Thần Quân tại Loạn thần giới địa vị đều cực cao, nắm trong tay phần lớn quân đội chủ lực của Loạn thần giới, mà thực lực của hai người bọn họ càng có thể dùng hai chữ kinh khủng để hình dung
Đại hán râu rậm hừ lạnh một tiếng:
Mà người đứng bên cạnh hắn tất nhiên là Thiên ma Thần Quân, nghe đồn thực lực của hắn còn trên cả Địa ma Thần Quân, nhưng nếu dùng khí thế để nhận định lại không thể nhìn ra người thanh niên có khuôn mặt trắng này có khả năng thế nào
Thiên ma Thần quân hít một hơi thật sâu, sâm nhiên nói:
Ánh mắt hắn lộ vẻ kinh miệt rồi lại tràn ngập tự tin
Tôn Ngộ Không hoả khí bốc lên, ngoáy ngoáy tai nói:
lời còn chưa dứt không đợi bọn Hồng Quân kịp phản ứng Tôn Ngộ Không đã xông ra ngoài, Đấu chiến côn điển phút chốc bộc phát trực tiếp đánh ra đấu chiến một trăm côn, một trăm đạo kim quang bỗng xạ ra, mật độ cao cơ hồ không còn đường tránh né
Trong kim quang sáng loá không thể thấy rõ, trận trận tiếng vang trầm muộn truyền tới, cả hư không đều rung động
Bất chợt, một đạo tử kim khí lưu phóng lên cao mãnh liệt vô cùng, toàn thân Tôn Ngộ Không chấn động, cả ngươi đều không tự chủ được liền lui về phía sau ba bước, trong mắt hiện lên những tơ máu gắt gao nhìn chằm chằm hai đạo thân ảnh
Mà nơi tử kim khí lưu phát ra chính là từ binh khí kì dị của Địa ma Thần quân, trông giống phi đao lại vừa giống phi kiếm, thậm chí chuôi kiếm lại được thiết kế thêm bốn cái lỗ để có thể nắm chắc hơn
Chỉ đơn thuần là một vũ khí nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác có thể phân cắt vạn vật
Địa ma Thần quân nhún vai, hài lòng nhìn phong nhận đang loé hàn quang, cười nói:
Thiên ma Thần quân cười nhạt:
Địa ma Thần quân hơi nhíu mày, tự nhiên cười nói:
Thiên ma Thần Quân hơi lắc lắc đầu, có chút trào phúng nở nụ cười khinh thường nhưng cũng không nhiều lời
Tôn Ngộ Không bạo nộ vung kim quang trong tay lên, quát:
Kim quang phóng lên cau biến thành hằng hà sa số những khí lưu bạo ngược chấn động cả hư không. Địa ma Thần Quân thấy thế khuôn mặt lạn lùng lại không chút nào e ngại, đưa tay khảm nhập vào trong bốn cái lỗ trên chuôi kiếm, đột ngột vung lên, một đạo tử sắc khí đao sắc bén được hình thành phát ra một tiếng kêo chói tai, trong nháy mắt cắt đôi côn khí màu vàng đang ngưng tụ của Tôn Ngộ Không, khí thế cũng không có giản liền rất nhanh tiến về phía trước
Huống Thiên Minh thần sắc đại biến, ngón tay run lên hoá xuất một đạo Thiên đạo chi nhận bắn ra rất nhanh
tiếng nổ mạnh phát ra do va chạm với tử kim quang, lập tức cả hai cùng vỡ tan, quang hoa sáng chói dần biến mất trong hư không
Tôn Ngộ Không oa nha kêu lên:
Nói xong liền xông tới, song Hồng Quân đã ngăn lại, trầm giọng nói:
Danh Sách Chương: