“Chị béo phì không phải là bệnh, cơ thể không có vấn đề gì, chỉ là dính phải mấy thứ không sạch sẽ thôi." Đường Hán nói.
"Ý em là, chị đụng phải quỷ sao?" Hoa Phi Phi kinh ngạc nói ra.
Đường Hán nói: "Không phải đụng phải quỷ, mà là một loại âm linh. Loại này gọi Phệ Linh, là âm khí sinh ra ở giữa trời đất, cực kì hiếm thấy, không biết sao chị lại gặp được nó. Bản thân Phệ Linh không có hại đối với con người, nhưng sinh tính của nó lại không thể ăn được gì cả, chỉ có thể bám vào cơ thể người khác.
Người bị nó bám lấy sẽ giống dáng vẻ trước kia của chị, nhìn thấy đồ ăn là ăn thục mạng, cơ thể đương nhiên sẽ ngày càng béo lên."
"Bây giờ em đã đẩy nó ra khỏi cơ thể chị rồi à?" Hoa Phi Phi hỏi.
"Ừm, không có nó dạ dày của chị sẽ được khôi phục lại bình thường, không chứa được nhiều thức ăn như thế nữa, cho nên sẽ nôn mửa"
"Vậy sau này chị có thể gầy rồi đúng không? Cũng có thể mặc váy ngắn, đi cao gót như bao cô gái khác phải chứ ?"
"Ừm, về sau chị sẽ giống dáng vẻ của người bình thường rồi đấy." Đường Hán chắc chắn nói.
Biết được bản thân cuối cùng cũng có thể gầy, Hoa Phi Phi xúc động khóc nấc lên, mấy năm nay vì thân hình béo phì mà cô ấy đã chịu rất nhiều ủy khuất, trải qua rất nhiều chua xót..
Khóc đủ rồi, Hoa Phi Phi có chút ngượng ngùng thấp giọng hỏi: "Vậy… vậy… Lúc nãy sao em muốn hôn chị?"
"Hả, đó là bởi vì Phệ Linh có linh trí, tương đương với đứa trẻ năm sáu tuổi, nếu như nó biết em muốn bắt nó thì nó sẽ có phòng bị, như thế sẽ vô cùng phiền phức, ép nó ra khỏi cơ thể chị thì thật là vô ích..
"Uống theo đơn thuốc này, một tuần là khỏi." "Cảm ơn cậu!" Hà Tư Vũ nhận đơn thuốc và nói.