Cô nhắm mắt lại, cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng, cảm giác chỗ vừa chạm vào còn nóng hổi và tê dại, cảm giác thật khó tả.
Tên khốn, tên khốn kiếp, tuy Lạc Mỹ Huyên có chửi bới nhưng đôi mắt quyến rũ của cô lại câu hồn đoạt phách, nếu Đường Hán nhìn thấy, nước bọt của anh nhất định sẽ chảy ra khắp sàn nhà.
Phải một lúc lâu sau Lạc Mỹ Huyên mới từ phòng tắm bước ra, sắc hồng trên mặt vẫn chưa hết hẳn, trông vô cùng quyến rũ.
"Xin lỗi nhé, tôi thực sự không cố ý."
Đường Hán đợi đã lâu, chính là vì muốn xin lỗi Lạc Mỹ Huyền, dù sao thì tay phải của anh cũng mắc lỗi.
Lạc Mỹ Huyên hét lên: “Anh còn nói nữa à?”
"Được rồi, được rồi, tôi không nói gì nữa, tôi chỉ xoa bóp cho cô thôi. Thực tế là không có chuyện gì xảy ra cả." Đường Hán nói xong, không nhịn được mà đưa tay phải
lên mũi ngửi ngửi, mùi thơm trong tay, tựa như đã phát sinh cái gì đó.
"Anh…"
Má Lạc Mỹ Huyên lại ngượng ngùng đỏ bừng lên, mặc dù cô luôn là người theo đuổi Đường Hán, nhưng chuyện xảy ra hôm nay có chút bất ngờ, khiến cô nhất thời xấu hổ.
"Anh đi nhanh đi, tôi còn phải làm việc."
"Rất gấp sao? Nghỉ ngơi trước đi mai thì làm tiếp" Đường Hán nói.
"Rất gấp, tôi cần phải lập tức sắp xếp lại hồ sơ nhân sự. Ngày mai tôi sẽ để họ đi hết và bắt đầu tuyển dụng lại."
Khi nói đến công việc, Lạc Mỹ Huyên nhanh chóng lấy lại tâm trạng, vẻ ngượng ngùng trên mặt cũng dần dần mất đi.
"Đúng rồi, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với anh." Lạc Mỹ Huyên lấy mấy tờ giấy trên bàn đưa cho Đường Hán: "Đây là báo cáo tài chính hiện tại của quán."
Đường Hán cầm lấy xem rồi nói: 'Những thứ này tôi nhìn không hiểu, nói luôn là tôi cần làm gì đi.."
"Đây chính là tiệc mà anh nói á? Anh cho một nhân viên ưu tú như thế ăn cháo sao hả?" Lạc Mỹ Huyên trừng mắt nhìn Đường Hán.