Sau khi bị tát vài cái nữa, Triệu Đại Thành cuối cùng cũng hiểu ra thiếu niên trước mặt không hề sợ mình, nói nặng lời sẽ bị đánh, nên đã ngoan ngoãn ngậm miệng.
"Giờ ông có trả tiền không?" Đường Hán lại hỏi.
Lúc này, bất ngờ có một đoàn xe ô tô chạy thẳng vào trong sân, toàn bộ số đó đều là xe ô tô sang trọng, dẫn đầu là một chiếc Bentley màu đen. Sau khi xe dừng lại lập tức có một ông lão bước xuống, theo sau là mấy người quản gia và vệ sĩ.
"Cứu mạng ah, Dương lão cứu mạng…" Triệu Đại Thành tựa như nhìn thấy vị cứu tinh, lợi dụng lúc Đường Hán đang phân tâm liền bò tới trước mặt ông lão đó.
"Dương lão, ông giúp tôi một chút, tên nhóc này dám đến chỗ tôi đánh người, hơn nữa còn muốn cướp tiền của tôi nữa."
Triệu Đại Thành lại phát huy toàn bộ bản chất vô lại của mình, là ác nhân còn hay cáo trạng trước, hơn nữa còn ví chuyện đòi nợ của Đường Hán như hành vi cướp bốc. Dù sao thì ông ta cũng đã xé giấy nợ rồi, không còn gì phải sợ nữa.
Vị khách quý mà ông ta định tiếp hôm nay chính là Dương Hoành Đạt, ông ta biết nhóm vệ sĩ của Dương Hoành Đạt đều là những tinh anh xuất thân từ bộ đội đặc chủng, họ không phải là người đám côn đồ dưới tay ông có thể so sánh được, họ nhất định có thể đối phó được Đường Hán.
"Anh nói cái gì?" Dương Hoành Đạt trầm giọng nói.
"Tên nhóc này tên Đường Hán, nó chính là côn đồ vừa đánh người của tôi, hơn nữa còn muốn cướp tiền của tôi…"
Bốp, Triệu Đại Thành còn chưa kịp nói xong đã bị Dương Hoành Đạt tát một cái vào mặt.
"Dương lão, sao ngài lại đánh tôi?"
Triệu Đại Thành bối rối, chuyện gì đang xảy ra vậy chứ? Ông chỉ vừa thoát khỏi tay Đường Hán, còn tưởng đã gặp được vị cứu tinh ai ngờ lại bị đánh tiếp?
Dương Hoành Đạt còn chưa kịp mở miệng, Đường Hán đã đi tới nói: "Ông nội, ông chú ý sức khỏe một chút, mấy việc thô bạo như đánh người này cứ để con là được rồi."
Dương Hoành Đạt nói với Triệu Đại Thành: "Anh nghe thấy chưa? Đây là cháu nuôi của tôi, ai cho anh nói là côn đồ, là kẻ cướp như vậy hả?"
Triệu Đại Thành che má nói: "Không… không phải… hiểu lầm, Dương lão, đây đều là hiểu lầm."
Dương Hoành Đạt lại nói với Đường Hán: "Cháu nội ngoan, sao cháu lại ở đây?"
Đường Hán nói: “Ông nội, công ty xây dựng Đại Thành nợ nhà hàng rất nhiều tiền, cháu đến đòi nợ nhưng Triệu Đại Thành không chịu trả, hơn nữa ông ta còn xé giấy nợ rồi sai người đánh gãy chân cháu nữa. Vì thế mà cháu mới muốn dạy cho ông ta một bài học."
"Dạy hay lắm." Dương Hoành Đạt quay đầu lại, tức giận nói với Triệu Đại Thành: "Triệu Đại Thành anh thật dũng cảm, anh dám ức hiếp cháu trai của tôi sao?"
"Tôi không dám nữa, tôi thực sự không dám nữa."
Đường Hán huênh hoang xua tay: “Bỏ đi” Dù sao thì anh cũng mới cầm thêm 100 vạn của người ta, không nên làm quá đáng quá.