Đường Hán thật sự không muốn dây dưa với hẳn nữa, anh nói: "Được rồi, nếu mày còn cảm thấy khó chịu thì tao đành xin lỗi mày thôi."
Bản đầu định cho rằng Đường Hán hèn nhát nên lời lẽ càng kiêu ngạo hơn nữa: "Môi trên chạm môi dưới, nói một tiếng vậy là xong à? Mày nãm mơ đi!"
Đường Hán cau mày nói: "Vậy mày muốn thế nào?"
Bản đầu đỉnh ác độc nó uỳ lạy xin lỗi tao, sau đó lại để tao đánh gãy chân mày là xong”
Đường Hán không nói chuyện với Bản đầu đinh nữa, anh quay sang nhìn người đàn ông gầy gò đứng sau Bản đầu đinh, nói: “Ý anh thế nào?”
Người đàn ông gầy gò lạnh lùng nói: "Bất cứ người nào từng đánh người của võ quán Hán Uy đều phải trả giá."
"Anh không hỏi tại sao tôi đánh hắn sao?"
"Mặc kệ nguyên nhân là gì, võ quán Hán Uy của bọn tao không thể bị người ngoài ức hiếp được."
Đường Hán cười lạnh nói: "Võ quán Hán Uy đúng là bá đạo. Được rồi, các người muốn lên cùng nhau hay muốn từng người một?"
Anh không thích rắc rối không có nghĩa là anh sợ rắc rối. Nếu đã không thể nói chuyện tử tế được nữa thì anh đành phải hành động dứt khoát một chút thôi.
Bản đầu đinh nói với người đàn ông gầy gò: "Lục Bách sư huynh, anh thấy tên này ngông cuồng cỡ nào chưa, rõ ràng là nó không thèm để võ quán Hán Uy của chúng ta vào mắt."
Hai mắt Lục Bách trợn ngược, còn chưa kịp ý thức được. chuyện gì xảy ra hẳn ta đã cảm nhận được một cổ lực thật lớn đập ngay ngực mình, lực đó mạnh đến mức làm hắn ta tưởng như mình vừa bị tàu hỏa đâm vào. Ngay giây tiếp theo, cả người Lục Bạch đã bay thẳng ra ngoài, thậm chí còn không kịp thay đổi tư thế, lúc bay ra cả người hắn hệt như hóa thành con ưng bị đá bay ra ngoài.