"Nếu giờ tôi ra tay với cậu thì có chút ỷ lớn hiếp nhỏ, giờ chỉ cần cậu đánh thẳng Đầu To, tôi sẽ lập tức trả nợ cho cậu." Trần Huyền Sách nói.
"Vậy tôi thua thì thế nào?" Đường Hán nói.
"“Thua thì tôi cũng phải trả lại tiền, nói thế nào thì nợ tiền và so tài cũng là hai chuyện khác nhau. Nhưng mà đến lúc đó cậu phải công khai xin lỗi võ quán của tôi trước mặt mọi người." Trần Huyền Sách nói.
Đường Hán gãi mũi nói: "Tốt nhất là không nên tranh tài, nếu tôi lại làm người của võ quán ông bị thương cũng không hay lắm"
Đầu To tiến lên một bước, hét lớn: "Nhóc con, cậu quá ngông cuồng rồi đó, chính tôi sẽ cho cậu một bài học nhớ đời."
"Được rồi, nếu anh đã nhất quyết muốn tranh tài thì mau làm đi." Đường Hán nói.
Trần Huyền Sách sơ tán những người đang vây xem ra xa hơn, chừa lại một khoảng trống thật rộng ở giữa.
Nãy giờ Đầu To đã kiềm nén rất lâu rồi, anh ta nhanh chóng chắp tay về phía Đường Hán, ra hiệu cho Đường Hán biết anh sắp sửa ra tay.
“Xem quyền đây!” Anh ta hét lên, thân hình cao lớn bước tới phía trước, bàn chân vững vàng dừng lại, bàn tay mạnh mẽ đấm tới không khí xung quanh lưu chuyển thật mạnh phát ra những âm thanh chói tai.
“Bát Cực Quyền?” Đường Hán giật mình, thân thể lảo đảo tránh né đòn đánh.
"Cậu cũng thông minh đấy, để tôi xem xem cậu có thể né được mấy cú."
Nói xong, Đầu To lại tiến sát lại Đường Hán, thân thể to lớn linh hoạt như vượn, chân sau làm trụ, trên tay lại tung ra một quyền cực mạnh.
Bát Cực Quyền là một quyền pháp cực mạnh của Hoa Hạ, từ xa xưa đã có câu nói “Văn có Thái Cực bình ổn thiên hạ, võ có Bát Cực định càn không”, cho thấy địa vị cực cao của Bát Cực Quyền .
"Bát Cực" nghĩa là tích lực từ khắp mọi nơi (từ 8 cực khác nhau) sau đó lại phát ra bằng từng đòn ngắn gọn dứt khoát, vừa mạnh mẽ lại sắc bén, đồng thời nó còn vận dụng từng chuyển động của bàn chân để hỗ trợ phát lực. Cú đấm của Đầu To cực kỳ hung hãn nhưng Đường Hán vẫn tránh né cực kỳ nhẹ nhàng.
Bát Cực Quyền của Đầu To đã tương đối thành thục, đã sắp chạm tới ngưỡng cửa võ giả Hoàng cấp.
Đường Hán vẫn bước nhanh về phía Đầu To, Trần Huyền Sách thấy vậy lập tức bước tới che cho Đầu To, ông quát: "Cậu làm gì vậy? Nó đã bỏ cuộc rồi."