“Wow, rất đầy đặn nha!”
“Thật sự là khỏa thân mà chạy kìa…”
“Hóa ra những tin đồn của Mã Tam Á đều là thật, con hàng này thật quá nát, còn không mặc đồ lót…”
“Cái mông của Mã Tam Á quá lớn, tỷ lệ hơi mất cân đối…"
Lúc này, Mã Tam Á vô cùng xấu hổ nên cũng không quan tâm đến những lời ra tiếng vào của những người xung quanh, cô ta nhấc váy lên bỏ chạy.
Những người xung quanh thấy bảo vật đã được bán, khỏa thân mà chạy cũng đã thực hiện xong, không còn gì náo nhiệt để xem nữa nên từ từ giải tán.
Cúc váy Mã Tam Á rơi ra là do bị Đường Hán bản rơi trong không trung, đùa bốn Ma Tam Á xong, tâm trạng của Đường Hán đã tốt hơn rất nhiều, sau khi bị quấy rầy liên tục, anh tiếp tục đi dọc theo phố cổ, đi dạo hết cửa hàng này đến cửa hàng khác.
Cùng lúc đó, Mã Tam Á vội vàng chạy vào một cửa hàng đồ cổ tên là Đào Bảo Trai với chiếc váy trên tay.
Đào Bảo Trai do Mã Tam Á và em họ Vu Khánh Khuê mở, cô là đại cổ đông, nhưng bình thường đều là Vu Khánh Khuê. trông tiệm.
“Chị họ, chị bị sao vậy?” Sau khi nhìn thấy Mã Tam Á, Vu Khánh Khuê hỏi.
“Đừng nhắc nữa, tức chết chị rồi, chị lên lầu thay váy trước.”
Sau khi nói xong, Mã Tam Á chạy lên lầu hai, ngay khi cô đi lên, hai người trông giống như người lao động nhập cư bước vào với một cái trống lớn.
Da của trống có màu sâm với lớp sơn đỏ trên thùng gỗ của trống đã bong ra, có vẻ như nó đã được nhiều năm tuổi.
“Ông chủ, các người có thu mua thứ này không?” Vu Khánh Khuê đi đến phía trước trống, gõ lên mặt trống, sau đó kêu hai người lật trống lên để lộ chân đế rồi nhìn bên dưới.
Vu Khánh Khuê sờ râu quai nón, dáng vẻ của gian thương: “Thứ này căn bản không thể xem là đồ cổ, không đáng tiền.”
Mặc dù chiếc trống này có niên đại khá gần nhưng cũng gần trăm năm lịch sử, mấu chốt là quá trình chế tác cực kỳ tinh tế, là vật phẩm cực kì hiếm thấy trong giới sưu tập hiện đại, có thể có trị giá ít nhất vài nghìn tệ. Nếu gặp được kẻ nhà quê không biết xem hàng thì nói không chừng còn có thể bán được hơn với giá trên trời.