Quân Khương Lâm nhận lấy, nhìn một chút rồi hỏi.
- Thiếu gia sớm đã có phân phó, tiểu nhân đương nhiên không làm bị thương đến nó, nếu hiện tại lập tức buông tay, tiểu nhân tin chắc nó vẫn có thể bay tới nơi muốn tới, thời gian cũng không sai lệch bao nhiêu.
Hắc y nhân cười cười, rất tự tin nói.
Quân Khương Lâm gật đầu, từ trên chân bồ câu nhẹ nhàng gỡ xuống một cái ống trúc nhỏ, từ đó lấy ra một mảnh giấy nhỏ.
- Nội trong một tháng phải giết chết Quân Khương Lâm! Thế bất lưỡng lập!
Trên tờ giấy chỉ có duy nhất một câu này, bút tích vô cùng cẩu thả, chứng tỏ người viết đang vô cùng kích động, phần đề tên chỉ có duy nhất một chữ "Nguyệt".
- Ha ha ha, nữ nhân này quả là hẹp hòi, ta không phải chỉ chửi nàng là con kỹ nữ thối, tát nàng vài cái bạt tai thôi sao? Chẳng lẽ nàng cho rằng mình là một người thanh cao, không phải là một kỹ nữ sao? Bụng dạ như thế thì làm sao thành đại sự được!
Quân Khương Lâm mỉm cười lắc đầu, khinh thường mà nói.
Hai hắc y nhân trên mặt đều đồng thời giật giật. Nếu là một cô gái bình thường, gặp phải chuyện này còn muốn giết người, huống chi đây là một tuyệt sắc nữ tử thân mang huyền khí tâm cao khí ngạo?
- Nếu phóng thích bồ câu này đi thì có thể theo nó truy ra điểm đến không?
Quân Khương Lâm giơ lên tờ giấy trong tay.
- Không cách nào truy ra!
Hắc y nhân mặt lộ vẻ khó khăn:
Một đội nhân mã im lặng tiến về phía Thiên Hương thành với tốc độ rất nhanh. Bên trong đội nhân mã lại có vài cỗ xe vô cùng xa hoa, những con vật kéo xe hình dáng cũng vô cùng đẹp mắt, thân thể nếu so với ngựa thường thì cao hơn rất nhiều, hơn nữa trên trán còn có hai cái sừng, bốn bắp chân đều có lân phiến bao phủ. Hiển nhiên đây không phải là ngựa bình thường mà là một loại huyền thú đặc thù.