Nếu là người thường mà bị nhấn chìm trong khí độc thì có lẽ cơ thể đã bị phân rã từ lâu rồi. Nhưng Lâm Chính thì khác.
Đại tôn trưởng đoán chắc chẵn là thằng nhóc này đã lấy được thứ gì đó hay hay từ trong mộ thất nên giờ muốn giết được anh thì đành phải dựa vào tuyệt chiêu này.
“Nếu đã vậy thì mình đành phải liều mạng thôi”, Đại tôn trưởng đanh mắt, ông ta sử dụng chiêu pháp mạnh nhất không chút do dự.
Ông ta xé rách lớp áo của mình, để lộ ra cơ thể răn chắc và đập mạnh tay lên ngực. Vùng ngực lập tức bắn ra tâm chục cây châm màu đen kịt. Có lẽ số châm này được giấu trong cơ thể ông ta. Ông ta vung tay, số châm này được tóm gọn trong lòng bàn tay. Rồi ông ta đập thêm một nhát nữa vào ngực.
Phụt...Lần này Đại tôn trưởng nôn ra một ngụm máu tươi. Máu của ông ta có màu xanh đen. Đại tôn trưởng phun máu vào số những cây châm vừa lấy ra, trông vô cùng quỷ dị.
Ngay sau đó ông ta nhìn đám khí độc bao trùm lấy Lâm Chính và bắt đầu điểu khiển cho nó xoay vần vũ kết hợp v‹ c phóng châm vào bên trong. Điều khiến người khác phải kinh ngạc đó là số châm kia giống như có từ trường cứ lao vào vùng khí rồi lại lao ra, bay về phía tay của ông ta.
'Vụt vụt...Chúng cứ bay như vậy tâm vài lần. Luồng khí độc hùng hậu thổi bùng lên như hơi nước đang sôi. Thậm chí còn có thể nhìn thấy những tia chớp phát ra từ bên trong, trông vô cùng đáng sợ. Lúc này người ở giữa đám mây có lẽ đã bị tiêu diệt rồi.
Âm ầm...Các quan tài trong mộ thất đều bị rung chuyển bởi đòn tấn công. Mặt đất chao đảo, cả khu mộ như sắp sụp đổ tới nơi. Nhưng dù là như vậy thì Đại tôn trưởng vẫn không dám dừng tay, chỉ tiếp tục điều khiển châm bạc.
Vụt vụt...Cơn bão tiếp tục đổ xuống, mặt đất nứt toác khiến người ta phải ớn lạnh. Ông ta làm vật tầm mười phút thì mới chịu dừng lại.
“Hồng hộc.....”, Đại tôn trưởng thở hồng hộc, trán vã mồ hôi. Ông ta tin Lâm Chính chết chắc rồi. Trên đời này chẳng có ai chịu được cơn bão khí độc của ông ta. Đến cả cung chủ hiện tại cũng khó mà đối phó được.
“Không thể nào..”, Đại tôn trưởng trố mắt, lầm bầm.