Lâm Chính gật đầu, dĩ nhiên anh hiểu ý của Tô Nhu.
Giá trị nhan sắc của Tô Nhu cao từ nhỏ, trước giờ vẫn luôn được gọi là hoa khôi của trường.
Lúc học đại học, có không ít người theo đuổi.
Lần này trường làm lễ kỷ niệm, cô được mời tham gia, e là cũng có không ít bạn học năm xưa cũng được mời đến.
Tô Nhu lo mấy người theo đuổi mình năm xưa sẽ quấn lấy cô nên dứt khoát gọi Lâm Chính đi cùng, như thế cũng có thể bớt được rất nhiều phiền phức.
“Vậy anh không thể không ăn mặc đẹp trai một chút, để em khỏi phải mất mặt nhỉ?”
Lâm Chính cười nói.
“Cũng không cần phải vậy, đơn giản là được, cũng không cần khoa trương như vậy, dù sao chỉ cần cho họ biết em đã kết hôn là được”, Tô Nhu cười nói.
“Cũng đúng, em là hoa đã có chủ”.
Lâm Chính bật cười.
Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, hai người lái xe đến trường.
Trường đại học mà Tô Nhu theo học không phải ở Giang Thành mà ở Sa Thị, tỉnh Kinh bên cạnh, từ Giang Thành đến Sa Thị mất hơn ba giờ lái xe, không xa mà cũng không gần.
Hôm nay trường đại học Sa Thị đã mở cửa cho bên ngoài vào, xe có thể lái thẳng vào trước tòa văn phòng đại học, nhưng vì là lễ kỷ niệm thành lập nên nơi đây đã chật kín xe.
Khó khăn lắm mới tìm được một nơi chỗ xe, Tô Nhu vụng về lùi xe vào trong chỗ đậu.
“Lâm Chính, anh đi với em đến gặp giáo viên của em trước”.
Tô Nhu cười nói, cầm một bó hoa lớn, một món quà nhỏ xinh xắn ở trên xe, sau đó sải bước đi về phía tòa nhà văn phòng.
Cô đi rất nhanh.
Dù sao nơi này cũng đầy ắp hồi ức đẹp đẽ thời thanh xuân của cô.
Cho dù tốt nghiệp chưa bao lâu nhưng mỗi khi nhớ lại trước đây vẫn luôn khiến người ta cảm thấy lưu luyến.
“Ôi? Tiểu Nhu? Em đến rồi à?”
Trong văn phòng, một người phụ nữ trung niên mặc bộ đồ màu vàng cam, đeo mắt kính nhìn thấy Tô Nhu thì lập tức đứng dậy, cười ha ha bước đến đón.
“Cô Triệu, đã lâu không gặp, cô vẫn khỏe chứ?”
Hai mắt Tô Nhu đỏ bừng, ôm lấy cô giáo mình.
“Khỏe, khỏe chứ, cô vẫn khỏe. Chậc chậc, Tiểu Nhu à, em ngày càng xinh ra đấy”.
Triệu Phương nhìn ngắm Tô Nhu một vòng, hai mắt sáng bừng khen ngợi.
“Cô Triệu, đây là em học sinh mà thường ngày cô vẫn nhắc đến đấy à?”
“Đúng là xuất sắc”.
Các giáo viên khác trong văn phòng cũng cười nói.
“Chẳng phải thế à? Học sinh tôi dạy có đứa nào kém cỏi không?”
Triệu Phương đắc ý cười nói, tầm mắt nhanh chóng nhìn đến Lâm Chính phía sau, ngờ vực nói: “Tiểu Nhu, đây là bạn trai em à?”
“Cô Triệu, đây là chồng em, Lâm Chính, bọn em đã kết hôn được mấy năm rồi”, Tô Nhu cười nói.
“Gì cơ? Em đã kết hôn rồi ư? Còn kết hôn mấy năm nữa?”
Triệu Phương cực kỳ ngạc nhiên.
“Xin lỗi cô Triệu, lúc kết hôn bọn em làm khá vội nên không thông báo cho cô biết”.
Tô Nhu nở nụ cười nói.
Lúc trước kết hôn với Lâm Chính là do ông nội ép buộc, chuyện này gây náo loạn cả Giang Thanh cũng chẳng hay ho gì, sao Tô Nhu có thể thông báo cho bạn bè, thầy cô được?
Thế nhưng vẻ mặt Triệu Phương lại khá khó coi, miệng lầm bầm: “Lần này toi rồi, lần này toi thật rồi…”
“Tiểu Nhu, em muốn đi đâu thế?”