Triệu Tấn Tây thở dài rồi nói tiếp: “Nhưng A Kiều bị câm từ nhỏ, người nhà họ Dư đều biết cả, cho nên chắc chúng ta nhầm rồi, họ không phải cùng một người”.
“Tấn Tây, cậu có nghĩ vụ hoả hoạn của nhà họ Dư là chẳng may không?”
Triệu Tấn Tây cau mày đáp: “Hôm đó, gió rất to, trời lại khô hanh nên đúng là rất dễ bùng lửa”.
Tiêu Định Bân gật gù nói: “Đúng vậy, xem ra mọi thứ đều được sắp xếp rất chu toàn”.
“Dạo này, Khang Bảo vẫn khóc suốt à?”
“Ông tôi đã đến chùa Phổ Tề một chuyến rồi, hôm sau còn cho thằng bé đi cùng, đại sư ở đó niệm kinh rồi làm phép cả mấy ngày trời. Nhưng mấy hôm nay, cứ đến tối là nó lại khóc mãi như trước”.
“Lạ thật đấy!”, tuy Triệu Tấn Tây sống rất tuỳ hứng, không tin vào chuyện ma quỷ, cũng không muốn lấy vợ sinh con, nhưng anh ấy lại rất thương yêu Khang Bảo đáng yêu.
“Cũng không biết làm sao nữa, mỗi lần thằng bé khóc thì ai nghe cũng xót, nói khó nghe thì bảo nó giống đứa nhỏ không có mẹ trên ti vi…”
Tiêu Định Bân cười khổ nói: “Tiêu Tiêu cũng bị hành đến khổ, giờ bọn tôi không biết phải làm sao nữa”.
“Còn một tháng nữa là đến lễ cưới của cậu rồi, cậu vẫn định lấy Dư Tiêu Tiêu à?”
Ông cụ Tiêu trầm giọng nói: “Tiêu Tiêu đã cứu mạng Định Bân và sinh ra Khang Bảo, con bé là ân nhân của gia đình chúng tôi, cũng là mẹ của chắt đích tôn nhà tôi. Lễ cưới đã được định ngày rồi, chúng tôi không hề nghĩ đến chuyện huỷ hôn, còn mấy tin đồn ở ngoài thì chúng tôi cũng không bận tâm đâu. Tiêu Tiêu là một cô gái tốt, tôi biết rất rõ điều này”.