Truyện "Người Ăn Cơm" Thời Ngụy Tấn - Úc Vũ Trúc : chương 2: tổ phụ

Trang chủ
Ngôn Tình
"Người Ăn Cơm" Thời Ngụy Tấn - Úc Vũ Trúc
Chương 2: Tổ phụ
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Triệu Hàm Chương nhận lấy thuốc nha hoàn đưa qua, một hơi uống cạn, thuận miệng ngậm lấy một viên mứt hoa quả, đem bát thuốc trả lại nàng rồi hỏi: "Có nghe ngóng được trong số người bị thương lần này có người nào mất trí nhớ giống ta không?"

Nha hoàn Thính Hà lắc đầu nói: "Bẩm Tam nương, chưa từng nghe nói qua."

"Vậy chuyện ta bị thương mất trí nhớ đã truyền ra ngoài chưa?"

Thính Hà có chút lo âu nhìn nàng: "Đã theo dặn dò của Tam nương truyền ra ngoài rồi, nhưng... bọn họ giống như không quá tin."

Triệu Hàm Chương mới không quan tâm bọn họ có tin hay không, cô chỉ muốn để Phó giáo sư biết, đầu Triệu gia bên này có muội tử bị mất trí nhớ."

Chỉ không biết Phó giáo sư có gặp may mắn như cô không, hay là... đang phiêu dạt ở đâu đó, hoặc đã mượn xác hoàn hồn giống cô.

Đúng vậy, cô mượn xác hoàn hồn, mười ngày sau khi tỉnh lại, cô đã nghĩ mọi cách để xác minh, cô chính là nhập vào cơ thể tiểu cô nương lớn lên rất giống cô này.

Tiểu cô nương cũng họ Triệu, trong nhà đứng hàng thứ ba, mọi người đều gọi nàng Tam nương, năm nay mới mười bốn tuổi.

Quá nhỏ rồi, cô đều không có ý nghĩ muốn chiếm cơ thể nàng, vì vậy trong đêm thường gọi nàng, nghĩ muốn gọi nàng quay về tiếp tục sống hết cuộc đời của chính mình.

Nàng dù sao cũng đã sống hai mươi tám năm, chịu qua gian khổ, nhưng cũng được hưởng nhiều hạnh phúc, mặc dù cũng tính là chết sớm nhưng người xảy ra tai nạn là cô, hậu quả tự nhiên cũng phải do cô gánh chịu, không thể đến một thế giới khác còn muốn chiếm thân thể của người ta.

Nhân quả này quá lớn rồi, Triệu Hàm Chương cô nhận không nổi.

Nhưng tiếc là dù cô gọi thế nào, đứa trẻ này chính là không xuất hiện, bên trong cơ thể này trống rỗng đến một tia linh hồn cũng không còn.

Triệu Hàm Chương chỉ có thể chuyển sự chú ý lên người Phó giáo sư.

Mặc dù ngày đó chỉ quay đầu nhìn thoáng qua, nhưng người con trai mặc âu phục đó có thể nhìn thấy cô, còn gọi cô "Cô Triệu", chắc chắn chính là Phó giáo sư, người xảy ra tai nạn cùng cô.

Thật đẹp trai a, chẳng trách học sinh luôn lén lút nghị luận anh trông rất đẹp.

Không biết anh có gặp may không, nếu như nhập vào thi thể người đã mất giống cô, không biết sẽ là thân phận gì, có thể nghe thấy tin tức cô thả ra mà tìm đến không.

Nếu như không mượn xác, thì cô bây giờ là người, không biết còn có thể nhìn thấy anh hay không?

Triệu Hàm Chương như thường lệ mỗi ngày đều buồn bã, Thính Hà sau khi cất bát thuốc xong quay lại báo: "Tam nương, Nhị nương cùng Tứ nương đang ở ngoài cầu kiến."

"Không gặp." Triệu Hàm Chương cũng không ngẩng đầu lên đã cự tuyệt: "Nói là ta nhìn bọn họ đã thấy đau đầu."

Thính Hà trầm mặc trong chốc lát, sau khi khuỵu gối đáp liền lui ra ngoài.

Triệu Hàm Chương nằm trên giường thở dài, mặc dù cô không phải nguyên chủ nhưng lại có được kí ức của nàng, vì vậy cũng không tính là mất trí nhớ.

Khi cô không nghĩ đến thì cô liền không biết, nhưng chỉ cần nghĩ đến thì kí ức liên quan liền sẽ xuất hiện trong đầu cô, nhìn thấy người mà lúc trước nguyên chủ nhận biết, kí ức lúc trước liền sẽ dần dần tái hiện, có chức năng y như tra Baidu.

Nhưng tra Baidu cũng cần mất thời gian nha, không nói đến còn cần thời gian đọc hiểu và tiếp nhận thông tin đâu, vì vậy cô vẫn luôn không thể nhận ra người khác ngay lập tức, cung phản xạ có chút chậm, cho nên Triệu Hàm Chương đơn giản tuyên bố mất trí nhớ, dù sao miệng vết thương của cô là ở đầu, cũng xác thực... không nhớ rõ lắm.

Tiếc là hình như cả nhà đều không quá tin cô đã bị mất trí nhớ.

Triệu Tam nương, khuê danh Hòa Trinh, không lâu trước đó mới tròn mười bốn tuổi, cha nàng liền không cần nhắc nữa, vì ông đã mất từ rất lâu rồi nên không quá có tiếng tăm.

Người đáng nhắc đến chính là tổ phụ nàng.

Tổ phụ Triệu Trường Dư của nàng cả nước nghe danh, tước vị Thượng Thái Bá, nhiều lần đảm nhiệm Trung thư lệnh, có mỹ danh là vị quan thanh liêm. Ông chỉ có một nhi tử, cũng chính là cha nàng, nhưng đã mất.

Chỉ có một tôn tử, cũng chính là đệ đệ ruột của nàng, tên Triệu Vĩnh, năm nay mới mười hai tuổi, nhưng là một đứa trẻ... không quá thông minh.

Đây chỉ là cách nói uyển chuyển, đã mười hai tuổi, nhưng ngoài tên bản thân ra đệ ấy chỉ nhận được tên cha, mẫu thân, tỷ tỷ cùng tổ phụ của mình.

Trong đầu vẫn còn không ngừng lặp lại chữ "Triệu".

Vì vậy Triệu Trường Dư muốn truyền tước vị lại cho cháu mình, chính là đường bá Triệu Tế của Triệu Tam nương.

Nhưng đoạn thời gian trước đột nhiên xuất hiện tin đồn, nói Triệu Trường Dư muốn tìm cho Triệu Tam Nương một mối hôn sự hiển hách, vì bảo đảm chuyện hôn sự nên để cháu ruột của mình là Triệu Vĩnh thừa kế tước vị, không để gia sản rơi vào tay dòng thứ.

Tin đồn vừa truyền ra, Triệu Trường Dư còn chưa kịp phản ứng, Triệu Vĩnh chỉ mới mười hai tuổi đã dẫn người ra khỏi thành đi săn.

Bên trên vừa thay đổi hoàng đế, ngoài thành khắp nơi là loạn quân lưu dân, trong thời gian này mà một tiểu công tử quý tộc trí thông minh không quá tốt ra khỏi thành chỉ là đi nộp mạng.

Tiểu cô nương hay tin đệ đệ ra khỏi thành, lập tức dẫn người ra ngoài tìm, đúng lúc gặp phải đại loạn ngoài thành, vì cứu Triệu Vĩnh, nàng rớt từ trên ngựa xuống, khi được nâng về thì đã ngừng thở.

Cô xảy ra chuyện trong thang máy, vừa mở mắt ra đã ở thế giới này, nhắm mắt lần nữa, khi mở mắt ra thì đã tỉnh lại trong thân thể này.

Mười ngày này, Nhị nương cùng Tứ nương kiên trì không bỏ muốn gặp đều là nữ nhi của Triệu Tế, đường tỷ muội của nàng, Triệu Hàm Chương còn chưa nghĩ xong con đường sau này phải đi thế nào, vì vậy không muốn gặp các nàng.

Cô muốn tìm Phó giáo sư trước.

Loại chuyện xuyên không này vốn đã rất thần kì, hơn nữa cô còn là mượn xác hoàn hồn, nói không chừng Phó giáo sư thông minh tuyệt đỉnh có thể từ trong chuyện này tìm ra quy luật gì đó, để bọn họ xuyên trở về?

Chỉ không biết thân thể họ trong thang máy thế nào rồi, nếu quay về có lẽ còn có thể sống tiếp đi?

Triệu Hàm Chương có chút lo nghĩ, duỗi thẳng tay chân, càng không muốn động đậy.

Bên tai nghe thấy tiếng Thính Hà rảo bước vào, Triệu Hàm Chương nhắm mắt nói: "Không phải nói không gặp rồi sao?"

"Tam nương, là lang chủ muốn gặp ngài."

Triệu Tam nương mở mắt, từ trên giường ngồi dậy: "Tổ phụ?"

"Đúng vậy, Thành bá dẫn người qua tiếp người."

Thành bá là tâm phúc của tổ phụ, vẫn luôn đi theo bên cạnh, đại quản gia trong phủ hiện tại chính là đệ đệ của ông.

Triệu Hàm Chương sau khi cụp mắt suy nghĩ liền nói: "Đem thường phục ra cho ta thay đi."

Người khác có thể không gặp, nhưng Triệu Trường Dư là gia chủ, không thể không gặp được.

Thính Hà lấy ra một bộ thường y nửa cũ cho Triệu Hàm Chương thay lên người.

Triệu Hàm Chương xem xong hài lòng, tỏ ý khen ngợi nhìn nàng, ngay khi vừa thay y phục xong liền có bốn vú già nâng kiệu tiến vào, ôm Triệu Hàm Chương lên kiệu rồi nâng ra ngoài.

À, quên nói, nàng ngã từ trên ngựa xuống, không những bị thương ở đầu mà còn bị thương ở chân, không quá nghiêm trọng, nhưng là tiểu thư quý tộc, bị thương là cần phải nằm trên giường tĩnh dưỡng, nếu dám động một chút thì nương của cỗ thân thể này liền sẽ khóc, chính là kiểu có thể ôm cô khóc một ngày một đêm.

(Hết chương)

Danh Sách Chương:

Truyện chữ tổng hợp website đọc truyên chữ online hàng đầu hiện nay. Tổng hợp các bộ truyện chữ tiên hiệp, huyền ảo, tận thế, đô thị, ngôn tình hay nhất được nhiều đọc giả bầu chọn
Các bạn đang theo dõi bộ truyện

"Người Ăn Cơm" Thời Ngụy Tấn - Úc Vũ Trúc

được convert và dịch mới nhất. Đây là một trong những bộ truyện chữ thuộc thể loại Ngôn Tình    hay nhất hiện nay. Bộ truyện được sáng tác bởi bàn tay tài hoa của tác giả Úc Vũ Trúc.
Bạn có thể đọc truyện "Người Ăn Cơm" Thời Ngụy Tấn - Úc Vũ Trúc Chương 2: Tổ phụ được cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các chap mới nhất của truyện "Người Ăn Cơm" Thời Ngụy Tấn - Úc Vũ Trúc sẽ lên tục được update trong thời gian sắp tới. Hãy theo dõi website đọc truyện online TruyenchuTH ngay để đừng bỏ lỡ những bộ truyện chữ hay nhé.
Tại sao bạn lại nên chọn TruyenChuTH để theo dõi những bộ truyện chữ mới nhất? TruyenChuTH luôn cập nhật những bộ truyện chữ hay và mới nhất dựa theo bảng xếp hạng truyện tại Trung Quốc. Đôi lúc đọc truyện, những quảng cáo hiện lên khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nhưng đừng lo vì điều đó, vì tại TruyenChuTH, những quảng cáo luôn được hiển thị có khoa học. Sẽ không khiến các bạn cảm thấy bực mình hay khó chịu. TruyenChuTH còn có một đội ngũ quản trị viên giàu kinh nghiệm. Luôn đảm bảo tốc độ load truyện được nhanh chóng, giúp cho các độc giả coi truyện không bị giật hay load chậm. Còn chờ gì nữa hãy theo lưu ngay địa chỉ website TruyenChuTH của chúng tôi vào bookmark của bạn ngay để có thể theo dõi những bộ truyện chữ hay và mới nhất. Chúc các bạn có những phút giây giải trí vui vẻ.
Close