Truyện Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng - Tiêu Thất Gia (full) : chương 1161 - vân lạc phong trở về (1)
Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng - Tiêu Thất Gia (full)
-
Tiêu Thất Gia
Chương 1161 - Vân Lạc Phong trở về (1)
Đại quân Thiên Hồi Đế Quốc bên dưới đều hùng hùng hổ hổ hướng về phía nam nhân như trích tiên kêu đánh kêu giết không ngừng.
Nam nhân thì chỉ rũ mắt cười lạnh, khẽ vung ống tay áo lên một cái, một đạo ánh sáng màu trắng liền đánh trúng vào người của một binh sĩ Thiên Hồi Đế Quốc bên dưới, ngay tức khắc, tên binh sĩ kia liền phát ra tiếng kêu rên thảm thiết.
"Cái gì?" tướng quân Thiên Hồi Đế Quốc liền biến sắc.
Binh sĩ sau khi trải qua cải tạo, đã chẳng còn biết đau đớn là gì nữa rồi, tại sao tên tiểu tử kia lại có thể dễ dàng làm bọn họ đau đớn như thế được chứ?
"Thân thể của các ngươi được cải tạo thành kim cương bất hoại*, nhưng linh hồn thì vẫn yếu ớt như cũ, chỉ cần hủy diệt linh hồn của các ngươi, thì các ngươi cũng sẽ chết như thường!"
(*kim cương bất hoại: không bị hủy diệt)
Lời nói của nam nhân trích tiên vừa dứt, vô số đạo ánh sáng trắng từ trên trời bỗng rơi xuống như mưa, đánh thẳng vào ngực của chúng binh sĩ Thiên Hồi Đế Quốc bên dưới.
Người nào bị trúng đạo ánh sáng kia đều lập tức phát ra tiếng kêu la thống khổ, không bao lâu sau, mấy âm thanh kia dần dần yếu đi, một số người bất đầu ngã xuống đất.
Nam nhân từ trên không trung chậm rãi bước xuống.
Theo mỗi bước hắn ta đi, dưới lòng bàn chân cứ như có từng đóa từng đóa thanh liên nở rộ, thật là chấn động nhân tâm.
"Đa tạ công tử cứu giúp!"
Diệp Cảnh Thần kiềm chế nội tâm bi thương của mình, chắp chắp nắm tay, nói.
"Không cần đa tạ ta làm gì!" nam nhân chắp tay sau lưng mà đứng, dáng vẻ tựa trích tiên: "Đợi sau khi Vân Lạc Phong trở về, làm phiền người nói cho cô ấy biết một tiếng, là ta có tới tìm cô ấy!"
"Không biết công tử là người phương nào?"
"Người chỉ cần nói với cô ấy một câu, năm đó từ biệt tại thành Hoàng Tuyền, vẫn còn khỏe chứ?"
Nam nhân đã phất tay áo bỏ đi, trong không trung, chỉ còn vang vọng lại giọng nói ôn nhuận như ngọc...
"Diệp ca.... "
Quân Phượng Linh tiến lên phía trước, đỡ lấy thân thể Diệp Cảnh Thần, bà khẽ cúi đầu, che giấu đi phần nào thần sắc bi thương trên mặt.
"Chúng ta mau đưa thi thể của Giản tướng quân về thôi, chỉ là không biết sau khi hoàng hậu biết được tin tức này, có thể chịu đựng nổi hay không nữa?"
Hoàng hậu cùng Giản Thành Văn huynh muội tình thâm, không biết có chịu đựng nổi đả kích này hay không?
"Quân nhi, nàng đi về trước đi, ta muốn đến hoàng cung một chuyến, chịu đòn nhận tội với hoàng hậu, nếu không phải tại ta, Giản tướng quân cũng sẽ không chết! Nếu hoàng hậu thương tâm, ta cam nguyện để người tùy ý trách phạt."
"Diệp ca, ta đi cùng với chàng!" Quân Phượng Linh ngẩng mặt lên, nhìn Diệp Cảnh Thần: "Thân thể của chàng còn đang bị thương chưa hồi phục, ta muốn đi theo bên cạnh chàng!"
Diệp Cảnh Thần gật gật đầu: "Vậy chúng ta đi thôi!"
_____
"Hoàng hậu.... " Quân Phượng Linh nhìn hoàng hậu đã khóc đến sưng cả hai mắt, mím môi mà nói: "Vừa rồi ta đã phái người truyền tin cho Phong nhi, tin rằng Phong nhi nhất định sẽ trở về rất nhanh, ngày mà Phong nhi trở về, chính là ngày mà chúng ta báo thù rửa hận."
Danh Sách Chương: