“Chắc cậu có nhiều điều muốn hỏi tôi lắm nhỉ?”
“Vâng ạ”.
“Vậy cậu cứ hỏi đi”.
Lý Dục Thần nhất thời sửng sốt, bỗng nhận ra mình cũng không biết nên hỏi từ đâu.
Sau một lúc nghĩ ngợi, anh hỏi vấn đề mà mình quan tâm nhất.
“Ông nội cháu đã chết như thế nào?”
Lâm Thượng Nghĩa không ngờ anh sẽ hỏi vấn đề này đầu tiên, ngạc nhiên thốt lên: “Điều cậu tò mò nhất không phải là tôi và ông nội cậu quyết định chuyện cưới xin này sao?”
“Giữa hai chuyện này có liên quan gì với nhau sao?”, ánh mắt Lý Dục Thần sắc bén.
Lâm Thượng Nghĩa biết anh đã hiểu lầm, bèn thở dài đáp: “Về cái chết của ông nội cậu, dù sao gì tôi cũng có chút trách nhiệm. Chuyện này tôi đã áy náy rất nhiều năm, nhất là sau khi cậu mất tích”.
Lý Dục Thần nheo mắt nhìn ông cụ chằm chằm.
Nếu đúng như anh suy đoán, ông nội đã lừa Lâm Thượng Nghĩa vì việc đính hôn, từ đó dẫn đến hoạ sát thân, vậy anh sẽ không chút do dự cho Lâm Thượng Nghĩa một chưởng chết ngay tại giường để báo thù cho ông nội.
“Chuyện này nói ra rất dài dòng”.
Lâm Thượng Nghĩa nhìn lên trần nhà, ánh mắt mơ màng như nhìn thấy quá khứ xa xôi.
“Hơn bốn mươi năm trước, khi nhà họ Lâm gặp đại nạn, tôi đã một thân một mình chạy đến thủ đô để trốn kẻ thù, nhưng kẻ thù của tôi vẫn tìm được tôi. Lúc ấy tôi đã cùng đường bí lối, vào thời khắc mạng sống như nghìn cân treo sợi tóc, gia chủ nhà họ Lý ở thủ đô là Lý Thiên Sách đã cứu tôi.
Năm đó nhà họ Lý là một trong bốn gia tộc lớn nhất ở thủ đô, Lý Thiên Sách còn có biệt danh là đại gia giàu nhất nước. Có sự che chở của nhà họ Lý, kẻ thù của tôi đương nhiên cũng không làm gì được tôi.
Sau đó tôi trở về thành phố Hòa, gây dựng cơ đồ nhờ khoản tiền mà nhà họ Lý đã hỗ trợ, giúp nhà họ Lâm khôi phục lại sự huy hoàng ngày xưa.
Tôi luôn muốn báo đáp ơn cứu mạng của nhà họ Lý, nhưng nhà họ giàu nứt đố đổ vách, làm sao tôi có cơ hội được.
Nhưng không ngờ vào hai mươi năm trước, nhà họ Lý đột nhiên gặp biến cố, cả gia tộc biến mất khỏi thủ đô chỉ trong vòng một đêm”.
Lý Dục Thần đã đoán được đại khái vì sao Lâm Thượng Nghĩa lại nhắc đến nhà họ Lý ở thủ đô, nhưng anh lại có chút không thể tin được.
“Nhà họ Lý đã xảy ra chuyện gì?”
“Tôi không biết”.
Lâm Thượng Nghĩa lắc đầu đáp.
“Trong mấy năm đó tôi cũng từng đi dò la tin tức liên quan đến nhà họ Lý, lại nghe mỗi người nói một kiểu, không một ai có thể nói rõ rốt cuộc đã có chuyện gì. Tôi cứ tưởng mình không còn cơ hội báo đáp ân tình của nhà họ Lý nữa. Cho đến một ngày nọ, ông nội cậu đến thành phố Hòa”.
“Ông nội của cháu?”
“Đúng thế, ông nội cậu Lý Hữu Toàn, lúc đó ông ấy ăn mặc rách rưới như một lão ăn mày, còn dẫn theo một đứa trẻ, đứa trẻ đó chính là cậu, Lý Dục Thần”.
“Cậu…”, Lâm Thượng Nghĩa nghiêm mặt nhìn anh: “Là người nhà họ Lý ở thủ đô, bố cậu tên là Lý Vân Hoa, cậu ấm nổi tiếng nhất thủ đô năm đó, còn Lý Thiên Sách chính là ông nội ruột của cậu”.
Cho dù Lý Dục Thần có bình tĩnh đến mấy, khi nghe tới đây lòng anh cũng rối tung cả lên.
Có một số chuyện không biết vẫn tốt hơn là biết.