Hầu Thái Phương ghê tởm nói: “Tiền gì?”
Lang trung Tôn nói: “Bà Nghiêm, bà đã hứa với tôi, cho tôi mười triệu, chia thành hai lần trả”.
“Tôi khinh! Việc chưa làm xong, còn có mặt mũi đòi tiền tôi?”, Hầu Thái Phương tức giận nói.
“Cũng không thể trách tôi”, lang trung Tôn ấm ức nói: “Ai ngờ giữa đường xuất hiện một Trình Giảo Kim nhảy ra. Bà không trả hết, cũng phải trả hai triệu chứ. Nếu không, tôi không dám đảm bảo tôi sẽ không nói chuyện này ra ngoài đâu”.
Hầu Lập Quý tiến lên tóm lấy lang trung Tôn, mắng nói: “Mẹ kiếp, ông dám uy hiếp chị tôi?”
Hầu Lập Cường cũng gọi điện xong đi đến. Hai anh em đang nổi giận vì Nghiêm Công Nghiệp
chưa chết, vừa hay trút giận lên đầu lang trung Tôn, đánh lang trung Tôn một trận.
“Mẹ kiếp, chẳng phải ông luôn miệng nói để hết cho ông làm sao? Bao nhiêu ngày rồi, cần câu rồng đâu? Cuốn sách Tử Lăng đâu? Bây giờ ông cụ còn sống, mẹ kiếp, ông nằm vùng hả? Còn dám đòi tiền?”
Bốp bốp bốp, đánh cho lang trung Tôn đến mức suýt không tự chủ được cuộc sống, rồi ném sang một bên không quan tâm.
Đến nửa đêm lang trung Tôn mới tỉnh táo lại, hối hận vì lòng tham nhất thời của mình, lại cướp miếng ăn trước miệng hổ, muốn đòi tiền Hầu Thái Phương.
Biết chắc chắn không đòi được tiền, có thể giữ được. cái mạng đã tốt lắm rồi, nhân lúc ban đêm, cố nhịn đau,
khập khiễng cà nhắc đi ra khỏi cổng lớn phủ Nghiêm.
Vừa ra đến cổng, thì gặp ngay ông ba Hầu Lập Phát nhà họ Hầu đi đến.
“Ô, chẳng phải là lang trung Tôn sao? Ông muốn đi đâu?”, Hầu Lập Phát hỏi.
Lang trung Tôn chột dạ, nói: “Tôi, tôi về nhà, về nhà”. Hầu Lập Phát đang định đi vào trong, một người đàn ông bên cạnh ông ta bỗng nhiên nói: “Kẻ này biết quá nhiều, không thể giữ lại”.
Lang trung Tôn biết người này, chính là Ngô Khắc Mãn được người nhà họ Ngô gọi là đại sư Ngô.
Ông ta kinh hồn bạt vía, đang định lên tiếng, cổ họng đã bị Hầu Lập Phát bóp chặt.
Hầu Lập Phát khẽ dồn lực lên tay, rắc một tiếng, cổ của lang trung Tôn bị bẻ gấy.
Hai người tiến vào phủ Nghiêm, ngay cả lang trung Tôn cũng không kịp quản.
Hầu Thái Phương và Hầu Lập Cường, Hầu Lập Quý. đều đang đợi họ.
“Ông cụ lại sống lại, ngày mai muốn quay về, chúng †a phải làm thế nào?”, Hầu Thái Phương hỏi.
Hầu Lập Phát nói: “Hừ, tôi đã nói đừng tốn sức, trực tiếp bắt đến đánh đập tra hỏi tung tích của cần câu rồng. và cuốn sách Tử Lăng là được rồi. Các người cứ muốn dùng mưu kế, cho tên lang trung Tôn không đáng tin đó đi”.